Người nhà họ Tống thậm chí nghi ngờ Lý trắc phi chỉ là kẻ bị sai khiến, chủ mưu thực sự đứng sau là Lăng An và Thuần Phi.
Để đưa ra lời giải thích cho nhà họ Tống, đồng thời giữ lại thể diện cho hoàng gia, Lý trắc phi bị ban mật chỉ ban ch*t.
Ngày ban rư/ợu đ/ộc, ta xách hộp thức ăn đi thăm Lý trắc phi đang bị giam lỏng trong phủ.
Thị vệ canh giữ thấy ta bụng mang dạ chửa nên cũng không làm khó dễ.
Lý trắc phi vừa thấy ta, đôi mắt lập tức đỏ ngầu:
"Là ngươi, là ngươi hại ta!"
Ta tỏ vẻ kinh ngạc:
"Trắc phi nói bậy gì thế, rõ ràng là người nhà họ Tống không tha cho người mà."
Nàng ta cười lạnh liên hồi:
"Ta và Tống Quân Như đều rơi vào kết cục bị ban ch*t, Vương gia thì thành kẻ phế nhân! Cả cái Hoài Vương phủ này chỉ có mình ngươi là đứng ngoài cuộc, giờ ngươi mang th/ai, lại nắm giữ thế tử trong tay, trở thành người thắng cuộc lớn nhất của cả sự việc này. Dù trước kia ta có hồ đồ, thì giờ cũng hiểu ra hết rồi! Ta và Tống Quân Như đấu đ/á đến ch*t, lại làm áo cưới cho ngươi!"
Ta khẽ cười:
"Trắc phi nếu không có lòng hại người, thì cũng chẳng đến nỗi kết cục như hôm nay! Người dặn hạ nhân bỏ thứ gì vào th/uốc an th/ai của ta, thực sự nghĩ là không ai hay biết sao?"
Lý trắc phi bỗng chốc tái mét mặt mày, ngã ngồi xuống đất:
"Ngươi... ngươi đều biết cả rồi..."
Ta gật đầu:
"Người không ch*t thì ta ch*t, trắc phi thử nói xem, nếu là người, người sẽ làm thế nào?"
Nàng ta bỗng phát đi/ên định lao tới, ta hoảng hốt kêu c/ứu.
Đám hạ nhân chờ ngoài cửa xông vào, ấn ch/ặt nàng ta xuống đất.
Nàng ta còn muốn ch/ửi bới, nhưng đã bị người ta nhét giẻ vào miệng.
Ta lui ra ngoài.
Một ngày sau, tin dữ Lý trắc phi "b/ệnh ch*t" lan ra.
28.
Trong vòng một tháng, Hoài Vương phủ ch*t mất một chính phi và một trắc phi, những lời đồn thổi bên ngoài không còn cách nào ngăn cản được nữa.
Hoàng thượng vô cùng thịnh nộ, trách m/ắng Thuần Phi dạy con không nghiêm, giáng ba cấp xuống làm Thường tại.
Lại còn ra lệnh sau khi Lăng An khỏi b/ệnh phải chuyển đến đất phong, không có dụ lệnh không được quay về kinh thành.
Ta bụng mang dạ chửa, cô đ/ộc dắt theo tiểu thế tử đứng trước cửa phủ tiếp chỉ, ngay cả nội giám truyền chỉ cũng không nhịn được mà thở dài.
Có lẽ Hoàng thượng nghe tin cũng thấy không đành lòng.
Hoài Vương phủ rộng lớn không thể không có người quán xuyến, vì vậy phong ta làm trắc phi, thay quyền chính phi, sau khi sinh con mới rời khỏi kinh thành.
Lòng ta an tâm hơn đôi chút, Lăng An vẫn chưa xuống được giường, Thuần Thường tại thì thân mình còn lo chưa xong, Hoài Vương phủ cuối cùng đã nằm trong tay ta.
Trút được gánh nặng này, vài ngày sau ta liền có dấu hiệu sinh nở.
Vì Hoàng thượng đã dặn dò trước, không ai dám làm khó hay giở trò, nên quá trình sinh nở diễn ra vô cùng thuận lợi.
Ta đ/au đớn suốt một ngày một đêm, sinh hạ một cô con gái.
Nhũ mẫu đưa hai đứa trẻ đến trước giường Lăng An, trong phút chốc mắt chàng ướt đẫm.
Nếu không có gì bất ngờ, một trai một gái này hẳn là hai đứa con duy nhất trong đời chàng.
Chàng gắng gượng sai người khiêng mình đến trước giường ta, khó khăn đưa tay lên, tỉ mỉ vẽ theo đường nét mày mắt ta.
"Đây... đây đều là báo ứng!"
Chàng lẩm bẩm nói.
"Người nói gì cơ?" Ta giả vờ không hiểu.
"Mẹ ruột của Hiên nhi... lúc trước thật không nên nghe lời mụ đàn bà đ/ộc á/c đó, nếu không bản vương đã con cháu đầy đàn rồi!"
Chàng đ/au khổ nhắm mắt lại.
Ta vừa sinh xong thân thể còn yếu, nếu không thật muốn t/át thẳng vào mặt chàng.
Nhưng ta biết, thời cơ chưa tới, chưa thể để tình cảm chi phối, vì vậy miễn cưỡng cười nói:
"Thiếp tuy chưa từng gặp mẹ ruột của thế tử, nhưng duyên phận của thiếp và thế tử là do tỷ ấy mà ra. Tính ra, là tỷ ấy mang đến cho vương phủ hai đứa trẻ, Vương gia nên cho tỷ ấy một danh phận, để thế tử cũng có thể thắp cho mẹ ruột nén hương, chắc hẳn Vương gia cũng sẽ thấy an lòng hơn."
Lăng An suy tính hồi lâu, thở dài một tiếng: "Cứ theo lời nàng!"
29.
Đợi đến khi ta ở cữ xong có thể xuống giường đi lại, trong từ đường vương phủ đã có bài vị của Chu thị Viện Thanh.
Ta dắt Lăng Hiên cùng đến từ đường tế bái.
"Hiên nhi, nhớ kỹ, người trên này là mẹ ruột của con!"
Đứa trẻ nhỏ tuổi còn rất ngây thơ, chỉ biết phải nghe lời ta.
Thân hình bé nhỏ của nó phủ phục trên bồ đoàn, ngoan ngoãn dập đầu.
Ta tức thì nước mắt lưng tròng.
Có lẽ tỷ tỷ không nguyện ý bị nh/ốt trong Hoài Vương phủ, nhưng tỷ ấy càng không đáng phải làm một h/ồn m/a không tên không tuổi.
Giờ đây, tên của tỷ ấy đã ở trong từ đường vương phủ, có con trai tế bái, có con cháu đời đời thắp hương, đây là điều duy nhất ta có thể làm cho tỷ ấy.
"Hiên nhi." Thấy xung quanh không có người, ta lặng lẽ ghé vào tai Lăng Hiên: "Có thể gọi ta một tiếng tiểu dì không!"
Thấy ánh mắt ta tha thiết, Lăng Hiên chớp chớp đôi mắt to tròn, lí nhí gọi: "Tiểu dì!"
Ta lập tức cười đến cong cả mắt:
"Hiên nhi ngoan, sau này không có người thì cứ gọi ta như vậy, đây là bí mật của hai ta, không được nói cho ai biết!"
Lăng Hiên bị ta chọc cho cười khanh khách, lao vào lòng ta làm nũng.
Đám hạ nhân hầu hạ bên ngoài không ít kẻ là người từ trong cung phái tới, thấy cảnh tượng này đều bàn tán xôn xao:
"Vị Tần trắc phi này đúng là người nhân hậu, đối xử với tiểu thế tử như con ruột vậy."
"Hoài Vương bị bệ hạ chán gh/ét, Hoài Vương phủ tàn tạ đến mức này, hiếm có nàng ta vẫn trung thành, một lòng vun vén cho vương phủ."
"Nghe nói thân phận nàng ta thấp kém, làm được trắc phi đã là tạo hóa, rời khỏi Hoài Vương phủ, nàng ta còn có thể đi đâu được nữa!"
Những lời này có lẽ cũng sẽ truyền về cung.
Ta hơi thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần Hoàng thượng và những quý nhân trong cung an tâm, thì ta đã an toàn rồi.
30.