Ta trở thành Thái phi, vì Tề Vương và Quận chúa còn nhỏ tuổi, ta nghiễm nhiên trở thành chủ nhân thực sự của Tề Vương phủ.
Hoàng thượng còn hỏi chúng ta muốn về kinh hay ở lại đất phong.
Ta đương nhiên chọn ở lại đất phong.
Kinh thành là chốn thị phi, ta đã báo được th/ù, giờ đây chỉ muốn để bản thân và con của tỷ tỷ được sống những ngày bình yên.
Tề Vương là chủ của đất phong, ở đây tự do tự tại, không ai quản thúc, cũng chẳng có kẻ nào dám b/ắt n/ạt chúng ta.
Những ngày tháng này quả thực không gì sung sướng bằng!
Sau này, Thuần Thường tại b/ệnh mất.
Ta dẫn theo Lăng Hiên và Lăng Uyển về kinh chịu tang.
Khi ấy, Hiên nhi đã là một thiếu niên nhỏ tuổi.
Ta hỏi nó: "Hiên nhi muốn ở lại kinh thành hay muốn quay về?"
Lăng Hiên bĩu môi:
"Kinh thành quy củ quá nhiều, vẫn là ở đất phong tự do tự tại hơn, con không muốn ở lại đây đâu, nhưng mà..."
Nó chớp chớp mắt, thì thầm nói:
"Tiểu dì, ngày giỗ của nương sắp đến rồi, con muốn đến trước m/ộ thắp một nén hương, sau đó dẫn muội muội đi m/ua món bánh Ngân Ty mà người nói nương lúc nhỏ thích ăn nhất."
Ta cũng cười khẽ thì thầm đáp lại:
"Được, chúng ta đi thắp hương trước, rồi đi m/ua bánh Ngân Ty, trong kinh còn rất nhiều món ngon, trước khi về đất phong chúng ta phải đi ăn cho bằng hết!"
"Thật tốt quá, đã quyết định vậy nhé!"
Hai đứa trẻ nhảy cẫng lên vì vui sướng!