Bên cạnh có dòng chữ nhỏ:
Anh là bác sĩ giỏi nhất thế giới.
Hy vọng anh có thể c/ứu được nhiều người hơn.
Đừng vì không c/ứu được em mà đ/au buồn.
Khoảnh khắc đó.
Hứa Vũ Hiên hoàn toàn sụp đổ.
Anh ôm ch/ặt chiếc máy tính bảng, khóc đến đ/ứt từng khúc ruột.
Hóa ra cho đến tận cuối cùng.
Tôi vẫn luôn lo lắng anh sẽ buồn.
Tôi vẫn luôn bảo vệ lòng tự trọng nực cười ấy của anh.
Tôi không trách anh không c/ứu được tôi.
Tôi chỉ trách số mình không may.
Nhưng còn anh thì sao?
Anh coi sự hiểu chuyện của tôi là lẽ đương nhiên.
Coi sự lương thiện của tôi là yếu đuối dễ b/ắt n/ạt.
“Niệm Niệm…”
“Sao em không h/ận anh?”
“Em phải h/ận anh chứ!”
“Em phải biến thành q/uỷ dữ đến đòi mạng anh đi!”
“Sao em lại dịu dàng đến thế…”
“Em như thế này… bảo anh phải sống làm sao?”
Đây mới là sự trả th/ù tà/n nh/ẫn nhất phải không?
Không phải là h/ận.
Mà là tình yêu và sự bao dung đến ch*t không đổi.
Con d/ao dịu dàng này.
Mới là thứ cứa nát lòng người nhất.
Ba năm sau.
Bên bờ sông.
Hứa Vũ Hiên ngồi đúng vị trí tôi đã nhảy xuống.
Gió sông vẫn thổi rất mạnh.
Làm rối tung mái tóc đã điểm bạc của anh.
Anh mới ngoài ba mươi tuổi.
Nhưng trông như một ông lão đã ngũ tuần.
Ba năm qua.
Anh không tái hôn.
Cũng không yêu đương thêm lần nào nữa.
Anh dùng hết sạch số tiền tiết kiệm.
Lấy tên tôi, thành lập một quỹ c/ứu trợ trẻ em bị bỏng.
Anh cầm lại con d/ao mổ.
Nhưng không phải vì danh lợi.
Mà với tư cách là tình nguyện viên, đến những vùng núi xa xôi, phẫu thuật miễn phí cho những đứa trẻ bị bỏng.
C/ứu được một đứa trẻ.
Anh lại nói với bức ảnh của tôi:
“Niệm Niệm, lại c/ứu được một đứa nữa rồi.”
“Em xem, cô bé đó cười đẹp biết bao.”
“Giống hệt em hồi nhỏ vậy.”
Anh đang chuộc tội.
Bằng từng phút từng giây trong quãng đời còn lại.
Anh từ chối mọi hoạt động giải trí.
Từ chối mọi niềm vui.
Như thể chỉ cần anh cười một cái, chính là sự phản bội đối với tôi.
Hôm nay.
Là ngày giỗ của tôi.
Anh mang đến một bó hoa cúc trắng.
Cùng chiếc kẹp tóc hình nơ đã hoen gỉ.
“Niệm Niệm.”
“Ba năm rồi.”
“Anh nhớ em nhiều lắm.”
Anh nhìn dòng nước cuồn cuộn.
Ánh mắt trống rỗng mà đong đầy tình cảm.
“Tiểu Mạn đã kết hôn rồi, nghe nói sinh được một cậu con trai.”
“Bố mẹ sức khỏe cũng đã khá hơn, chỉ là vẫn luôn nhớ đến em.”
“Còn anh…”
Anh cười khổ một tiếng.
Vuốt ve khuôn mặt đầy sương gió của mình.
“Bây giờ, anh cũng sống thành một con quái vật rồi.”
“Không bạn bè, không người yêu, không gia đình.”
“Ai cũng bảo bác sĩ Hứa là kẻ lập dị.”
“Chỉ biết nói chuyện với người ch*t.”
“Nhưng họ đâu có hiểu.”
“Chỉ khi nói chuyện với em,
anh mới cảm thấy mình còn đang sống.”
Anh đứng dậy.
Ném bó hoa cúc xuống sông.
Những bông hoa theo dòng nước.
Quay cuồ/ng, chầm chậm trôi xa.
Giống hệt như tôi của năm ấy, trong chiếc váy trắng.
“Niệm Niệm.”
“Nếu có kiếp sau.”
“Đổi lại em làm chị, được không?”
“Đổi lại em b/ắt n/ạt anh, gh/ét bỏ anh, vứt bỏ anh.”
“Để anh… ch*t trong biển lửa vì em.”
Hứa Vũ Hiên nhắm mắt lại.
Hai hàng nước mắt trong veo lăn dài.
Anh không nhảy xuống.
Vì anh biết.
Ch*t quá dễ dàng.
Sống trong dằn vặt, mới là sự đền bù tốt nhất cho tôi.
Anh phải gánh vác cây thập tự giá nặng nề này.
Gánh vác câu nói “gh/ê t/ởm” kia.
Gánh vác câu nói “đi ch*t đi” kia.
Trong thế giới không có tôi này.
Cô đ/ộc, tuyệt vọng.
Đi hết cuộc đời dài đằng đẵng và đ/au khổ của mình.
Cho đến tận cùng của sự sống.
Cho đến khi anh ở trên con đường Hoàng Tuyền.
Có thể nhìn thấy lại cô bé mặc váy trắng ấy.
Cười với anh, đưa tay ra nói:
“Anh, nhìn pháo hoa kìa.”
(Hết)