"Họ tự cho mình là thông minh khi chạy trốn bằng cầu thang, ngã xuống nhưng vì không được c/ứu chữa kịp thời, lúc được phát hiện thì đã bốc mùi rồi."
Cô y tá đẩy xe th/uốc đột ngột bước vào, dường như định truyền dịch cho Trần Thi Nhiên.
Cô y tá nhiệt tình chào hỏi tôi.
"Bác sĩ Lý, anh tới rồi ạ. Phải nói là anh thật tình nghĩa, người ta ra nông nỗi này rồi mà anh vẫn không chấp nhặt chuyện cũ, còn tới thăm cô ấy."
"Anh đúng là người tốt."
Tôi cười gượng gạo.
"Dù sao cũng là vợ chồng một thời, tôi không thể tà/n nh/ẫn giống cô ấy được."
Nghe xong những lời tôi nói, biểu cảm của Trần Thi Nhiên càng thêm đ/au đớn.
Tôi chậm rãi cúi người, ghé sát vào tai cô ta.
"Trần Thi Nhiên, các người đã đùa giỡn tôi bấy lâu nay, giờ thì ông trời đã thanh toán cho các người những quả báo xứng đáng rồi."
"Cô cứ một mình với cái thân t/àn t/ật này mà sống cuộc đời cô đ/ộc đi!"
Trần Thi Nhiên thở dốc từng hơi, cơ thể run lên bần bật.
Ngay sau đó, tất cả máy theo dõi đều phát ra tiếng kêu báo động.
Cô y tá hoảng hốt hét lớn ra ngoài: "B/ệnh nhân ngừng tim rồi, mau tới cấp c/ứu!"
Là một bác sĩ tim mạch, tôi hiểu rõ hơn ai hết.
Không c/ứu được nữa rồi.
Diễn xong màn kịch cuối cùng, tôi phủi bụi trên người.
Sự bẩn thỉu và bóng tối đã tan biến.
Từ nay về sau, cuộc đời tôi sẽ là một vùng sáng rực rỡ.