Anh ta chằm chằm nhìn mẹ: “Mẹ! Rốt cuộc là mẹ có… có…”
Những lời sau đó anh ta không sao thốt nên lời, nhưng ý nghĩa thì đã quá rõ ràng: Mẹ có ăn nằm bậy bạ không?
“Không! Mẹ không có!”
Mẹ chồng hét lên, nhưng khí thế rõ ràng không đủ, ánh mắt né tránh.
“Mẹ chỉ đi thăm bạn cũ một chút… nhảy múa thì đã sao? Người già không được phép có chút giải trí à?”
“Giải trí đến mức mắc phải loại b/ệnh này sao?”
Giọng Chu Lượng đột ngột cao vút lên, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào của sự sụp đổ:
“Vậy còn con? Con làm sao mà bị lây?”
Anh ta chộp lấy báo cáo của mình rồi chỉ vào bản của mẹ.
“Đừng nói với con đây cũng là không cẩn thận! Có phải mẹ dùng bàn chải của con không? Có phải không?”
Tấm màn che đậy cuối cùng đã hoàn toàn bị x/é toạc.
Mẹ chồng c/âm nín, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề và những giọt nước mắt h/oảng s/ợ.
Tôi nhìn vở kịch mẹ con tương tàn này, lòng lạnh ngắt.
Vẫn chưa đủ.
“Bây giờ quan trọng nhất không phải là truy c/ứu quá khứ.”
Tôi lên tiếng đúng lúc, kéo chủ đề trở về thực tại: “Mà là tiếp theo phải làm sao?”
“Mẹ, căn b/ệnh này của mẹ cần phải điều trị theo quy chuẩn ngay lập tức, nó có tính lây nhiễm,
đặc biệt là qua đường m/áu và qu/an h/ệ tình dục. Trong sinh hoạt hằng ngày nếu tiếp xúc gần, dùng chung bàn chải, d/ao cạo râu, hoặc có vết thương hở thì nguy cơ cũng rất cao.”
Mỗi lời tôi nói ra, sắc mặt Chu Lượng lại tái đi một phần.
“Điều trị… tốn bao nhiêu tiền?” Mẹ chồng vô thức hỏi.
“Theo phác đồ, phải uống th/uốc dài hạn, kiểm tra định kỳ, một năm vài chục nghìn đến hơn trăm nghìn tệ là ít, hơn nữa không được ngắt quãng.”
Tôi đưa ra một con số.
Mẹ chồng hít một hơi lạnh.
Tôi dừng lại một chút.
“Để an toàn, từ nay về sau con sẽ đưa bé Tròn về nhà ngoại sống.”
Chu Lượng đột ngột nhìn sang tôi: “Cô có ý gì?”
Tôi đón lấy ánh mắt anh ta, không còn che giấu sự lạnh lùng và quyết liệt trong mắt mình.
“Cô muốn mang bé Tròn đi? Đừng hòng!”
Mẹ chồng lập tức hét lên: “Đó là cháu gái nhà họ Chu!”
“Cháu gái nhà họ Chu suýt chút nữa vì bà mà mắc phải căn b/ệnh không bao giờ chữa khỏi!”
Tôi cuối cùng cũng lớn tiếng, sự phẫn nộ và sợ hãi tích tụ suốt hai kiếp người được giải tỏa ngay lúc này, ánh mắt sắc như d/ao:
“Lần trước, chỉ vì dị ứng hạt mà con bé suýt mất mạng! Lần này là căn b/ệnh đ/áng s/ợ hơn dị ứng gấp vạn lần! Bà còn muốn con bé ở lại đây,
tiếp tục dùng bàn chải bà cầm nhầm? Ăn cơm bà bỏ thứ không rõ nguồn gốc vào? Chu Lượng!”
Tôi quay sang người chồng đang có sắc mặt xám xịt:
“Anh có thể tiếp tục làm đứa con hiếu thảo của mẹ anh, nhưng bé Tròn là mạng sống của tôi!
Nếu hôm nay anh không để tôi đưa con bé đi, tôi sẽ cầm hai bản báo cáo này đến tòa án xin lệnh cấm, đến cơ quan anh tìm lãnh đạo, đến ủy ban khu phố, để tất cả mọi người phân xử, xem một người bà lây b/ệnh giang mai cho con trai, còn suýt hại cả cháu gái có tư cách nuôi dạy trẻ hay không!”
Giọng tôi vang vọng trong phòng khách, đanh thép từng chữ.
Đây là lời đe dọa trần trụi, cũng là quân bài mạnh nhất trong tay tôi.
Dư luận xã hội, ảnh hưởng công việc, thủ tục pháp lý… những thứ mà Chu Lượng coi trọng nhất.
Chu Lượng r/un r/ẩy cả người, nhìn người mẹ đang gào thét, rồi nhìn tôi đầy quyết liệt lạnh lùng, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cánh cửa phòng trẻ đang đóng ch/ặt.
Đôi mắt trong veo sợ hãi của bé Tròn như đang hiện ngay trước mắt.
Anh ta thua rồi.
Thua trắng tay.
“…Được.” Một lúc lâu sau, anh ta rặn ra một chữ từ sâu trong cổ họng, chứa đầy sự mệt mỏi và thỏa hiệp vô tận.
“Bé Tròn… cô mang đi trước đi.”
“Lượng à!” Mẹ chồng không tin nổi.
“Mẹ!” Chu Lượng quát ngắt lời bà ta, ánh mắt lạnh lùng và cảnh cáo chưa từng có.
“Nếu mẹ còn muốn ở lại cái nhà này, còn muốn con lo cho mẹ sau này thì im miệng lại! Từ hôm nay, mọi thứ phải làm theo lời Phương Nhân!”
Mẹ chồng bị sự lạnh lẽo trong mắt anh ta trấn áp, cuối cùng hoàn toàn tắt đài, ngồi bệt xuống đất khóc nức nở, lần này là tuyệt vọng thực sự.
Tôi không nhìn họ thêm lần nào nữa, quay người bước vào phòng trẻ.
Bé Tròn đã tỉnh, đang ôm búp bê, đôi mắt to đầy sợ hãi.
“Bảo bối,” tôi ngồi xổm xuống, dịu dàng nhưng kiên định ôm ch/ặt lấy con.
“Mẹ đưa con đến nhà bà ngoại nhé? Chúng ta rời khỏi đây một thời gian.”
Bé Tròn gật đầu mạnh, bàn tay nhỏ bé ôm ch/ặt lấy cổ tôi.
Tôi nhanh chóng thu dọn những món đồ quan trọng nhất của con.
Nắm lấy bàn tay nhỏ của con, đi về phía cửa.
Khi đi qua phòng khách, Chu Lượng ngẩng đầu lên, môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không có âm thanh nào phát ra.
Ánh mắt oán đ/ộc của mẹ chồng như d/ao đ/âm vào lưng tôi.
Tôi thẳng lưng, mở cửa.
Ngoài cửa là không khí tự do, cũng là chiến trường mới.
Đưa con gái đi chỉ là bước đầu tiên.
Cuộc phản công của tôi, và quả báo của họ, mới chỉ bắt đầu.
Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng sau lưng, cách ly hoàn toàn không gian ngột ngạt đó.
Đèn cảm ứng ở hành lang bật sáng theo tiếng động, đổ xuống luồng ánh sáng lạnh lẽo.
Tôi dắt bàn tay ấm áp của bé Tròn, từng bước đi xuống cầu thang. Không ngoảnh lại, không dừng bước, những bước chân vô cùng vững vàng. Chỉ mình tôi biết, trái tim trong lồng ngựk đang đ/ập như trống trận, lòng bàn tay nắm lấy con gái đã thấm đẫm mồ hôi, không phải vì sợ hãi, mà là sự giải tỏa sau khi đã căng thẳng đến tột cùng.
Cuối cùng, cũng đã bước ra khỏi tòa nhà đó.