Tôi xoa dịu bằng cách vỗ nhẹ vào bàn tay lạnh ngắt của mẹ: “Chỉ là con không biết dự án mà bác Lý nhắc đến mấy hôm trước đã có manh mối gì chưa, cháu cũng muốn góp một chân vào!”

Lâm Nguyệt Nhi đứng bên cạnh mặt đen như đít nồi, cực kỳ khó chịu, nhưng vẫn cố gắng gồng mình phản bác: “Việc nhà chúng tôi chưa đến lượt cô quản, ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng!”

Tôi hắng giọng nhắc nhở cô ta đừng quá đà. Đây là bài học cô ta đã dạy tôi: làm người phải biết nhìn rõ vị thế của mình, không được nhòm ngó những thứ không thuộc về mình.

“Đúng là con gái bảo mẫu, dù có bay lên cành cao cũng chẳng bao giờ thành phượng hoàng được.”

“Chứ sao nữa, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột thì chỉ biết đào hang thôi!”

“...”

Tôi lắng nghe những lời bình phẩm xung quanh, thầm khen ngợi hành động tự hủy của cô ta.

“Phải rồi, thưa các bác các cô, hôm nay là tiệc từ thiện do nhà họ Vương tổ chức, chúng ta không nên làm khách lấn át chủ nhà. Lát nữa, bất cứ món đồ nào các vị để mắt tới, cứ ghi hết vào hóa đơn của Lâm thị nhà tôi!”

Tôi áy náy nhìn bác Vương, vội vàng c/ứu vãn tình thế.

Bố nghe thấy tiếng cảm ơn từ mọi người thì hài lòng mỉm cười. Ông không thèm đoái hoài đến “đóa hoa trắng” đang bị mưa gió dập vùi bên cạnh – không, phải gọi là “đóa hoa đen” mới đúng.

Tiệc tàn, cả nhà ai nấy đều mang tâm sự riêng.

“Lâm Nguyệt Nhi, từ nay về sau đừng có tự ý hành động, có những thứ không phải thứ cô có thể kiểm soát.”

Bố vừa hút th/uốc vừa nhìn cô ta đầy ghẻ lạnh. Bữa tiệc hôm nay khiến ông mất mặt quá nhiều.

“Thế Lâm Vãn Vãn thì không mất mặt à? Cùng là con gái nhà họ Lâm, sao con lại không thể mang ra ngoài gặp người ta?”

Cô ta oán h/ận nhìn chúng tôi, tôi cười khẩy.

“Chị à, chị không soi gương à? Nhìn làn da vừa đen vừa nhăn nheo của chị đi, còn cái lưng gù như lạc đà kia nữa, chị lấy gì ra mà so với em? Từ nay về sau đừng có nói với người ngoài chị là chị gái em, em thấy x/ấu hổ!”

Kiếp trước, cô ta cũng từng kiêu ngạo nói với tôi như vậy, cấm tôi không được nhắc mình là người nhà họ Lâm trước mặt người ngoài. Bố mẹ cũng đồng ý. Giờ đến lượt cô ta, vậy mà cô ta lại quay sang chỉ trích tôi là kẻ vô tình vô nghĩa, thật nực cười.

Cô ta lao vào định đá/nh tôi như một kẻ đi/ên, tôi cũng chẳng nể nang gì, tung một cước đ/á văng cô ta ra.

“Cút, đồ mất mặt, chỉ biết gây rắc rối cho tôi!”

“Sáng mai nhà họ Lâm chúng ta lên hot search rồi, tất cả là nhờ công của cô đấy!”

Đối với nghệ sĩ trong giới giải trí, lên hot search là điều cầu còn không được, nhưng đối với một tập đoàn, đây tuyệt đối không phải chuyện tốt. Nếu muốn quảng bá cho tập đoàn, người ta phải vắt óc suy nghĩ, nếu không rất dễ bị phản tác dụng, thậm chí làm x/ấu đi hình ảnh trong lòng công chúng.

Mẹ vốn còn chút không đành lòng, nhưng vừa nghe đến hai chữ “hot search”, bà lập tức sững sờ tại chỗ.

“Lâm Vãn Vãn, đồ khốn, mày nói cho rõ ràng, tao...”

Tôi nhân đà đó t/át thêm cho cô ta một cái, không thèm để ý đến những lời đi/ên rồ của mụ đàn bà đó nữa, xoay người về phòng.

Sáng hôm sau, quản gia Trương hớt hải chạy vào.

“Chủ tịch, phu nhân, tiểu thư, xảy ra chuyện rồi, nhà mình lên hot search!”

Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, cả nhà vẫn tối sầm mặt mũi.

“Đừng lo, con đã dặn đội ngũ chú ý chuyện này từ hôm qua rồi, hot search sẽ sớm bị gỡ xuống thôi!”

Tôi bình tĩnh nói, liếc nhìn Lâm Nguyệt Nhi đầy kh/inh bỉ.

Kể từ sự việc đó, Lâm Nguyệt Nhi vẫn ngày đêm đi/ên cuồ/ng. Hôm nay đi tìm bạn tốt kiếp trước thì bị người ta gh/ét bỏ đuổi ra khỏi cửa. Ngày mai đi khởi nghiệp thì kết quả thua lỗ trắng tay.

Bố mẹ bị cô ta hànhz hạz đến mức khổ không nói nên lời, nhưng tôi lại thấy rất vui. á/c giả á/c báo, cứ để bọn họ chó cắn chó, cũng coi như thêm chút gia vị cho cuộc sống tẻ nhạt của tôi.

“Bố mẹ, hai ngày nữa con phải tham gia buổi diễn thuyết của sinh viên ưu tú trong trường, hai người có đi không?”

Tôi tao nhã đặt đũa xuống, đưa thiệp mời cho họ, không thèm đoái hoài đến Lâm Nguyệt Nhi đang đứng bên cạnh.

“Sao có thể, làm sao con có được cơ hội như vậy!”

Đối với sinh viên đại học ưu tú, ai nấy đều là tinh anh trong tinh anh, kiếp trước cô ta chưa từng có được cơ hội này.

“Cái này cũng thường thôi, con mở một công ty, tự nhiên được mời thôi ạ!”

Tôi thản nhiên giải thích. Dù sao từ khi công ty niêm yết, những buổi tiệc thế này không thiếu, nhưng cũng chẳng phải là thường xuyên. Tôi chỉ đơn thuần muốn kí/ch th/ích dây th/ần ki/nh mong manh của cô ta.

“Phải rồi chị, nếu chị muốn thi đỗ Thanh Bắc thì có lẽ phải tốn chút sức lực đấy, nếu không thì chỉ có thể gửi chị ra nước ngoài du học thôi.”

Ai trong giới cũng biết, những người không thi đỗ đại học danh giá trong nước đều chọn ra nước ngoài để “mạ vàng”. Dù sao cũng là du học sinh về nước.

“Hừ, chẳng qua là thi đỗ Thanh Bắc thôi, có gì mà đắc ý. Nếu là tao...”

Tôi và bố mẹ nhìn nhau, đều chán nản quay đi, mặc kệ cho cô ta tự biên tự diễn.

Kiếp trước, để cô ta đỗ được trường danh giá, nhà đã tốn không ít tiền xây tòa nhà mới giành được cơ hội, nếu không thì cánh cửa trường danh giá cô ta đời nào chạm tới được. Phải biết rằng, dù giai đoạn đầu n/ão cô ta còn khá, nhưng về sau do mải mê hưởng lạc, thành tích tuột dốc không phanh, nếu không nhờ gia đình, đến một trường đại học hạng hai cô ta cũng không đỗ nổi.

“Đúng rồi, từ ngày mai, con sẽ tiếp quản mọi công việc của tập đoàn.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thần tôn thì sao?

Chương 10
Đến kỳ động tình của loài rắn, ta tiện tay tìm một con rắn đực nhỏ trong rừng để giải quyết. Rắn đực... hì hì, quả thật không tệ. Chỉ tiếc là nó bị thương, thần trí mơ hồ. Thế là ta trực tiếp cuốn nó về động phủ, ngày ngày ôm ấp, nếm đủ tư vị. Trong khi đó, bên ngoài tam giới đều đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm vị Thượng Cổ Thần Long Tiên Tôn bị trọng thương rơi xuống hạ giới. Ta chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện linh tinh ấy, chỉ ôm chú rắn nhỏ của mình ngủ ngon lành. Không bao lâu sau, bụng ta bỗng quặn đ/au... Ta... vậy mà lại mang th/ai trứng! Theo nguyên tắc "bỏ cha giữ con", ta đ/á chú rắn nhỏ ra khỏi động phủ. Hai tháng sau, tam giới đại lo/ạn. Thần Tôn phát đi/ên, lật tung trời đất để tìm một người. Mà đúng lúc ấy, rắn con của ta phá vỏ chui ra... Khoan đã... Sao trên đầu nó lại có sừng?!
41.74 K
6 Kẻ Mạo Danh Chương 11
8 Làng Ngu Chương 11
10 Thi Quỷ Chương 12
11 Sao em chỉ là Beta? Chương 15
12 Vợ gán nợ Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuân Nhật Trì

Chương 8
Thiếp thân bị kẻ gian hãm hại, đẩy xuống nước, vừa vặn gặp gỡ đích trưởng tử nhà họ Cố. Nghe danh người là bậc quân tử phong thái nhẹ nhàng, tâm tính thiện lương, chưa từng thấy chết không cứu. Kiếp trước, người cứu thiếp thân lên, nhưng vì y phục thiếp thân ướt đẫm, Hoàng hậu liền ban hôn ngay tại chỗ. Cố Trường Châu vốn đã có người trong lòng, kẻ đó hận thiếp thân thấu xương. Mỗi khi đêm xuống trên giường nệm, người đều ép buộc thiếp thân phải thừa nhận bản thân dùng thủ đoạn đê hèn. Nay mở mắt tỉnh lại, thiếp thân trở về đúng ngày yến tiệc trong cung. Lần này, nhìn gương mặt Cố Trường Châu đang tiến lại gần, thiếp thân dốc hết sức bình sinh, nhấn người xuống tận đáy hồ. Đoạn, thiếp thân xoay người, gắng sức bơi về phía ngược lại. Người đâu hay biết, thiếp thân đã hối hận suốt cả một kiếp, sớm đã học được thuật bơi lội.
Trọng Sinh
Nữ Cường
Cổ trang
0