Thương Du Bắc cũng biết chuyện mẹ tôi qu/a đ/ời, không phải vì b/ệnh tật như người ta nói, mà là do khó sinh, băng huyết khi sinh ra tôi.

Vì tôi.

Anh ấy mất đi hai người thân yêu nhất.

Sau đó, tôi cũng chẳng bao giờ được tổ chức sinh nhật nữa.

Cơn gió lạnh như lưỡi d/ao cứa qua kẽ xươ/ng, tôi hoàn h/ồn lại khi nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ bên trong căn nhà.

"Cũng may Liên Nhi không phải xuống nông thôn, nếu không hôm nay chúng ta đâu thể tổ chức sinh nhật cho con bé được."

"Nói mới nhớ, Ôn Phàm hình như cũng sinh nhật hôm nay... Ngày trước chính Du Bắc là người quyết định để nó thế chỗ Liên Nhi xuống nông thôn, không biết năm nay đã đến lúc nó được về chưa nhỉ."

Trái tim tôi chùng xuống, ánh mắt khóa ch/ặt vào người Diệp Liên Nhi.

Năm đó tôi xuống nông thôn mới mười bảy tuổi, vừa vào đại học.

Thương Du Bắc đến tìm tôi, rõ ràng biết tôi đã vắt kiệt sức lực mới thi đỗ ngành vật liệu hàng không, có thể thực hiện ước mơ làm nhà khoa học của mình, vậy mà vẫn mặc kệ suy nghĩ của tôi, cưỡng ép đưa tôi đi xuống nông thôn. Hóa ra tất cả... đều là vì cô ta!

Nước mắt trào ra, toàn thân tôi r/un r/ẩy muốn xông vào, chất vấn anh trai rốt cuộc là vì sao.

Giây tiếp theo.

Sắc mặt anh tôi trầm xuống, thấp giọng quát: "Ngày lành tháng tốt, nhắc đến nó làm gì?"

Người tôi cứng đờ, đột ngột dừng bước.

Bên trong nhà, đã có người đổi chủ đề, khiến bầu không khí ấm áp trở lại.

Tôi cũng không còn đủ dũng khí để bước vào nữa.

Tiếng cười nói trong tòa nhà mỗi lúc một lớn, không biết đã đứng xem bao lâu, tôi chớp chớp đôi mắt khô khốc, đ/è nén khối trái tim vừa lạnh vừa cứng trong lồng ngựk xuống.

Đến lúc phải đi rồi, nơi này không có chỗ cho tôi, chưa bao giờ có.

Tôi quay người rời đi, định đến nhà khách.

Nào ngờ vừa ra khỏi khu gia đình, phía sau đột nhiên chiếu tới ánh đèn xe chói mắt.

"Két--!"

Tôi còn chưa kịp tránh đã bị đ/âm văng ra ngoài.

Một trận trời đất quay cuồ/ng, khuỷu tay và đầu gối truyền đến cơn đ/au nhói như bị lửa đ/ốt, trong tai vang lên tiếng ù ù.

Một chiếc xe Jeep dừng lại, cửa ghế lái bật mở mạnh.

Tôi còn chưa nhìn rõ là ai, một tiếng khóc nức nở đã vang lên.

"Anh! Anh ơi mau lại đây! Em lái xe đi lấy đồ, em không cẩn thận... vừa ra khỏi khu gia đình đã đ/âm phải người rồi! Làm sao bây giờ..."

Tim tôi đ/ập mạnh, còn chưa kịp gượng dậy, đã nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ phía khu gia đình truyền tới.

Sau đó liền thấy Thương Du Bắc thở hổ/n h/ển lao đến, ôm lấy Diệp Liên Nhi, kiểm tra từ đầu đến chân, giọng điệu lo lắng chưa từng thấy.

"Liên Nhi! Em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Sợ lắm phải không?"

Anh hoàn toàn không để ý rằng, em gái ruột của mình đang nằm dưới đất.

Cho đến khi Diệp Liên Nhi lắc đầu: "Em không sao, anh ơi, em không bị thương, chỉ là sợ ch*t khiếp... người kia tự nhiên lao ra..."

Lúc này Thương Du Bắc mới theo ánh mắt cô ta nhìn xuống đất.

Khi ánh mắt anh rơi trên gương mặt tôi, vẻ mặt lo lắng quan tâm lập tức đóng băng, thay vào đó là sự nghi ngờ và khó chịu sâu sắc.

"Ôn Phàm?"

"Em về đây làm gì?"

Chương 3

"Việc điều chuyển của em năm nay chẳng phải đã bị bác bỏ rồi sao, ai cho phép em tự ý rời bỏ vị trí công tác mà chạy về!"

"Em không tự ý rời bỏ vị trí."

Lời chất vấn từng câu từng chữ đ/âm vào tim, tôi chống tay muốn đứng dậy, đầu gối đ/au nhức thấu xươ/ng.

Chưa kịp giải thích, Diệp Liên Nhi ở bên cạnh nhỏ giọng chêm vào: "Em Ôn Phàm à, kỷ luật thì phải tuân thủ chứ, em làm thế này... thật khiến người ta lo lắng."

Lo lắng?

Thương Du Bắc từ lúc gặp tôi đến giờ, chưa từng quan tâm đến tôi lấy một lần.

Anh đối với tôi.

Chỉ có trách móc, chỉ có chán gh/ét.

Tôi không nói gì, trực tiếp xắn tay áo bên trái lên.

Ánh đèn đường nhợt nhạt chiếu xuống, có thể nhìn thấy trên cánh tay tôi, chi chít toàn là s/ẹo.

"Em về là vì bị b/ệnh, trường học phê cho em nghỉ phép về khám."

"Vết s/ẹo này là mùa đông năm ngoái, bếp lò ở lớp học bị sập, em dùng tay đỡ xà nhà nên bị đ/è vào. Bác sĩ bảo xươ/ng bị lệch, cứ ngày mưa là đ/au."

Tôi lại kéo ống quần lên một chút.

Trên bắp chân, một vết s/ẹo dài dữ tợn bò từ mắt cá chân lên, dấu vết da th!t từng bị lộn ngược vẫn còn rõ mồn một.

"Hè năm kia, đi hái bút sậy cho học sinh, bị lưới sắt gỉ dưới nước cào phải. Sốt cao nửa tháng, trong cánh đồng hoang không có th/uốc, em phải cắn răng chịu đựng."

Những thứ này, chỉ là những vết thương nhỏ nhặt trong năm năm xuống nông thôn mà thôi.

Có một lần.

Để c/ứu nữ sinh bị b/án cho gã đàn ông đ/ộc thân, tôi bị đá/nh gần ch*t, sốt mê man ba ngày ba đêm mới sống sót được...

Gió rít gào, tôi buông tay áo xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Thương Du Bắc.

Lông mày Thương Du Bắc nhíu ch/ặt, theo bản năng bước tới: "Sao lại ra nông nỗi này, bị b/ệnh gì mà không nói? Anh đi sắp xếp kiểm tra cho em ngay."

Trái tim tôi nhói đ/au, còn chưa kịp mở miệng, Diệp Liên Nhi khẽ hít một hơi.

"Trời ơi..."

Cô ta nhíu mày, giọng điệu lại bẻ lái: "Nhưng anh ơi, mấy hôm trước em nghe người nhà của Chính ủy Vương nói, điều kiện ở Xuyên Thành bây giờ khá hơn nhiều rồi, đã có trạm y tế. Còn nói là chỉ có... một vài nữ thanh niên trí thức, vì muốn về thành mà cố tình..."

Cô ta không nói hết câu, nhưng ý tứ đó, ai cũng hiểu.

Sắc mặt Thương Du Bắc cũng trầm xuống với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

"Ôn Phàm, dù có bị thương thì đó cũng là rèn luyện! Em là em gái của quân nhân, tư tưởng phải cứng rắn hơn người khác! Biết bao nhiêu chiến sĩ biên phòng còn chịu khổ hơn em nhiều, họ có than vãn không? Cống hiến! Hy sinh! Em có hiểu không?"

Tôi hiểu rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thần tôn thì sao?

Chương 10
Đến kỳ động tình của loài rắn, ta tiện tay tìm một con rắn đực nhỏ trong rừng để giải quyết. Rắn đực... hì hì, quả thật không tệ. Chỉ tiếc là nó bị thương, thần trí mơ hồ. Thế là ta trực tiếp cuốn nó về động phủ, ngày ngày ôm ấp, nếm đủ tư vị. Trong khi đó, bên ngoài tam giới đều đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm vị Thượng Cổ Thần Long Tiên Tôn bị trọng thương rơi xuống hạ giới. Ta chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện linh tinh ấy, chỉ ôm chú rắn nhỏ của mình ngủ ngon lành. Không bao lâu sau, bụng ta bỗng quặn đ/au... Ta... vậy mà lại mang th/ai trứng! Theo nguyên tắc "bỏ cha giữ con", ta đ/á chú rắn nhỏ ra khỏi động phủ. Hai tháng sau, tam giới đại lo/ạn. Thần Tôn phát đi/ên, lật tung trời đất để tìm một người. Mà đúng lúc ấy, rắn con của ta phá vỏ chui ra... Khoan đã... Sao trên đầu nó lại có sừng?!
41.74 K
6 Kẻ Mạo Danh Chương 11
8 Làng Ngu Chương 11
10 Thi Quỷ Chương 12
11 Sao em chỉ là Beta? Chương 15
12 Vợ gán nợ Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm