"Diên Diên, đừng vì chuyện kiếp trước mà trừng ph/ạt bản thân ở kiếp này, tuyệt đối không được đi vào vết xe đổ của bà đâu đấy. Nếu thằng nhóc này cháu không ưng, bà vẫn còn..."
"Bà nội, cháu có phải cháu ruột của bà không thế? Sao lại đi phá đám cháu thế này!"
Sự nghiệp của tôi ngày càng phát triển, cuộc sống cũng ngày càng tốt đẹp hơn.
Một đêm nọ, tôi lại nghe thấy âm thanh đó.
"Phản hồi từ hệ thống khởi động lại cuộc đời, xin hỏi sau khi khởi động lại cuộc đời, bạn có hối h/ận không?"
"Không hối h/ận!"
"Tôi hối h/ận rồi..."
(Hết)
Ngoại truyện (Góc nhìn của Giang Đình)
Kiếp trước, tôi vì gi/ận dỗi mà kết hôn với Lục Diên, sau khi cưới tôi luôn sống trong hối tiếc.
Tại sao năm đó lại vì gi/ận dỗi mà bỏ lỡ Lợi Lợi chứ?
Sự hối h/ận này khiến cuộc sống của tôi và Lục Diên trở nên rối ren, ngày nào cũng sống trong tranh cãi và nghi kỵ.
"Anh phải nói bao nhiêu lần nữa đây, anh không đi gặp Lợi Lợi!"
"Giang Đình, anh bảo tôi tin anh thế nào đây! Cao Lợi Lợi đi Pháp thì anh đi công tác Pháp, Cao Lợi Lợi bay sang Mỹ, anh cũng lập tức bay theo. Anh nói cho tôi biết trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến thế!"
"Chúng tôi không hề gặp mặt!"
"Phải rồi, dù không gặp mặt thì cũng phải ở chung dưới một bầu trời với cô ta đúng không!"
Cô ấy gào thét không buông tha tôi, còn tôi chỉ thấy phiền phức.
Tôi thấy cô ấy quản quá rộng, tôi đâu có ngoại tình, chỉ là đến thành phố của cô ta thôi mà cũng không được sao?
Tôi nhìn Cao Lợi Lợi rực rỡ trở thành họa sĩ nổi tiếng, lại nhìn Lục Diên ngày ngày ở nhà không làm nên trò trống gì.
Cán cân trong lòng tôi ngày càng nghiêng lệch.
Nếu năm đó người tôi cưới là Lợi Lợi thì tốt biết mấy...
Tôi cứ ngỡ mình không còn cơ hội đó nữa, không ngờ một t/ai n/ạn bất ngờ lại cho chúng tôi cơ hội làm lại từ đầu.
Khoảnh khắc chiếc xe lao tới, phản ứng đầu tiên của tôi là phải để cô ấy sống, không ngờ cuối cùng cả hai chúng tôi đều ch*t.
"Nếu làm lại một lần nữa, bạn vẫn sẽ chọn cô ấy chứ?"
Tôi cứ ngỡ mình sẽ không chút do dự mà chọn "Không".
Nhưng tôi đã do dự, còn cô ấy thì không, cô ấy không chút do dự chọn "Không".
Tôi cũng không do dự nữa mà chọn "Không".
Trọng sinh trở về đúng ngày tôi tỏ tình với cô ấy, cô ấy đã từ chối tôi trước.
Còn tôi cũng vứt bỏ bó hoa, lập tức đi tìm Lợi Lợi.
Tôi cứ ngỡ lần này mình chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.
Nhưng không hề, cô ấy tỏa sáng rực rỡ trong cuộc sống không có tôi, còn tôi lại yêu sai người, mất tất cả.
Những ngày tháng đó, tôi uống rư/ợu như đi/ên, uống đến hỏng cả dạ dày, nhưng vẫn không đ/au bằng nỗi đ/au trong tim.
Tôi không ngừng hồi tưởng về những ngày tháng kiếp trước, những ngày tháng cô ấy thuộc về tôi.
"Tổng giám đốc Trương, bớt cho Giang Đình nhà tôi uống chút đi, dạ dày cậu ấy không tốt, tôi kính ông một ly."
"Tiểu Giang à, cậu đúng là cưới được người vợ tốt, cậu có phúc lắm đấy."
Xin lỗi, Diên Diên, thực sự xin lỗi, là anh đã yêu sai người, là anh đã không biết trân trọng em.
Tôi nhắn tin cho Lục Diên hết lần này đến lần khác, nhưng nhận lại chỉ là những dấu chấm than, cô ấy đã chặn tôi từ lâu rồi.
Diên Diên, anh hối h/ận rồi, anh thực sự hối h/ận rồi...
Sau khi uống đến mất ý thức, tôi lại một lần nữa nghe thấy âm thanh đó.
"Phản hồi từ hệ thống khởi động lại cuộc đời, xin hỏi sau khi khởi động lại cuộc đời, bạn có hối h/ận không?"
"Tôi hối h/ận rồi..."
"Không hối h/ận!"
(Hoàn)