Ngày Hạ Chi Vi được thăng chức lên phó tổng, anh ta tặng tôi một chiếc túi phiên bản giới hạn.
Anh ta cứ ngỡ tôi sẽ kinh ngạc đúng như dự đoán.
Nhưng tôi chỉ hỏi: "Dải ruy băng đâu?"
"Dải ruy băng nào?"
"Dải ruy băng đi kèm khi m/ua túi ấy."
Thực ra tôi biết thừa.
Dải ruy băng đó đang nằm trong tay cô thư ký thân cận, cũng là cô sinh viên mà tôi từng chu cấp.
1.
Tôi bỗng thấy mệt mỏi.
"Hạ Chi Vi, chúng mình chia tay đi."
"Chỉ vì một sợi ruy băng? Em muốn chia tay với anh sao?"
Người đàn ông ôm bó hoa đứng sững tại chỗ.
Ánh mắt từ kinh ngạc, không thể tin nổi chuyển sang mơ hồ.
"Anh chỉ thấy thứ đó chẳng đáng bao nhiêu tiền nên tiện tay đưa cho nhân viên thôi."
"Nhân viên nào?"
Anh ta phẩy tay đầy bực dọc, đáy mắt toàn là sự nghi hoặc và thất vọng trước thái độ mà anh ta cho là vô lý của tôi:
"Công ty bao nhiêu người như vậy, sao anh nhớ nổi đã đưa cho ai?"
"Anh bỏ tâm tư chuẩn bị quà cho em, đến một câu cảm ơn chồng cũng không có sao? Nếu em thực sự để tâm đến sợi ruy băng ch*t ti/ệt đó, cùng lắm thì ngày mai anh đưa em ra quầy chọn lại..."
"Không cần đâu."
Tôi nhìn Hạ Chi Vi trước mặt.
Anh ta mày ki/ếm mắt sáng, dáng người thẳng tắp.
Bộ vest là hàng thiết kế cao cấp,
Từng thớ vải đều được ủi phẳng phiu.
Thế nhưng, người đàn ông trước mắt này dường như đã quá xa lạ so với chàng trai tỏ tình với tôi ở trường học bảy năm trước.
Nhìn thế nào cũng thấy xa lạ.
Tôi nói thẳng:
"Nếu Mạnh Vãn thích, anh cứ việc tặng luôn chiếc túi này cho cô ta, dù sao cũng là một cặp xứng đôi."
Biểu cảm của anh ta cứng đờ.
"Anh... không có ý đó..."
Anh ta đột ngột nắm lấy tay tôi, gai hoa đ/âm vào ngón tay tôi.
Tôi cười, dùng sức gỡ từng ngón tay anh ta ra, cảm giác dính dấp, lành lạnh ấy thực sự khiến tôi buồn nôn.
"Anh và cái tên của anh thật xứng đôi, giả tạo đến cùng cực."
Ánh mắt Hạ Chi Vi thay đổi, khóe miệng khẽ r/un r/ẩy.
Có vẻ như anh ta không ngờ rằng, một người vốn ôn hòa, điềm đạm, luôn được người ngoài khen là có tính khí tốt như tôi, lại có thể nói ra những lời như vậy với anh ta.
"Được," anh ta nói, "Sợi ruy băng đúng là anh tặng cho A Vãn, nhưng thì đã sao nào?"
"Hứa Nhược Dã, em ở nhà ba tháng nay rồi, em thì nhàn nhã thật đấy, em có biết gần đây công ty bận rộn thế nào không?!"
"Mạnh Vãn chạy ngược chạy xuôi tiếp khách cùng anh, em có biết vất vả thế nào không? Cô ấy là một cô gái trẻ tuổi như vậy, em có cần thiết phải tranh giành cả chuyện này với cô ấy không?"
"Nói thẳng ra, hiện tại em đang dựa vào anh để nuôi đấy!"
Ngay khi câu nói này thốt ra.
Cả tôi và anh ta đều sững sờ.
Hạ Chi Vi hình như hoàn toàn quên mất, lý do tôi phải ở nhà dưỡng thương.
Là vì anh ta cần gấp một tệp tài liệu gửi đến chi nhánh, còn tôi đã thức trắng cả đêm, kết quả là gặp t/ai n/ạn xe cộ.
Anh ta cũng quên mất, lúc đó anh ta đã chạy vào b/ệnh viện trong trạng thái h/ồn xiêu phách lạc, tóc tai rối bời, đáy mắt toàn những tia m/áu đỏ ngầu.
Gần như quỳ sụp xuống trước cửa phòng b/ệnh của tôi, nức nở lặp đi lặp lại rằng:
Nhược Nhược, làm anh sợ ch*t khiếp, may mà em không sao.
Tôi đùa rằng, may mà không ngã hỏng đầu, nếu không thì tôi làm việc thế nào đây?
Lúc đó, một tay anh ta nắm lấy tay tôi đặt lên ngựk mình.
Một tay lại phát ra những ti/ếng r/ên rỉ thấp như loài thú mất đi bạn đời.
"Đừng nói vậy, Nhược Nhược, c/ầu x/in em đừng nói vậy."
"Anh có thể nuôi em cả đời."
"Đừng rời xa anh."
...
--"Nói thẳng ra, hiện tại em đang dựa vào anh để nuôi đấy!"
--"Anh có thể nuôi em cả đời."
Có lẽ cũng nhận ra mình lỡ lời, Hạ Chi Vi lại đặt hoa xuống, định nắm lấy tay tôi.
"Được rồi, Nhược Nhược, sắp kết hôn rồi, sao còn làm nũng như trẻ con thế?"
Còn tôi lùi lại một bước lớn, dùng sức, không chút do dự hất tay anh ta ra.
Hạ Chi Vi, thứ anh ỷ lại không phải là tình yêu, mà là bảy năm tôi đã đồng hành cùng anh.
Nhưng bây giờ, cả anh và những kỷ niệm đó, tôi đều không cần nữa.
Bảy năm và nửa đời còn lại, tôi vẫn phân biệt rõ ràng.
2.
Ngày hôm sau.
Tôi chủ động nộp đơn xin đi công tác một tuần.
Ngày thứ hai, giữa chừng tôi lướt thấy Weibo của Mạnh Vãn.
Ảnh đính kèm chính là chiếc túi Hermès đã thắt dải ruy băng đó.
Cô ta đăng chín tấm ảnh, đặt chiếc túi mà Hạ Chi Vi vốn tặng tôi vào giữa.
--"Là cấp trên tốt nhất cũng là người dẫn dắt, người yêu tuyệt vời nhất."
Những người không biết chuyện thi nhau vào thả tim.
"Á á á, trai tài gái sắc, tiểu thuyết bước ra đời thực."
"Cầu hỏi, phải quỳ hướng nào mới xin được người cấp trên như thế này?"
...
Nhìn những thứ này, tôi mỉm cười không nói gì.
Chỉ gõ một dòng chữ bên dưới.
"Chúc phúc, đồ khốn nạn với chó hoang mãi bên nhau nhé."
Có lẽ lúc này Hạ Chi Vi mới phát hiện tôi đã xóa bạn bè và chặn anh ta mọi mặt trận.
Anh ta tưởng tôi lại đang dỗi như trước đây.
Tôi vốn là người có cảm xúc ổn định, tính cách ôn hòa.
Hầu như không bao giờ tranh cãi hay xung đột với ai.
Tôi cũng từng nói cho Hạ Chi Vi biết lý do.
Từ khi tôi biết nhận thức, bố mẹ đã bắt đầu cãi vã, cãi không đủ thì động tay động chân, giữa đêm đ/ập nồi vỡ bát.
Tôi trốn trong tủ quần áo tối om r/un r/ẩy, nước mắt sặc vào mũi họng, thậm chí không dám phát ra tiếng khóc.
Cho đến khi cô hàng xóm tìm đến tận cửa.
Chỉ vào họ mà m/ắng: "Cãi, cãi, cãi, không biết nuôi dạy con thì đừng đẻ!"
Vì vậy, tận sâu trong xươ/ng tủy, tôi sợ hãi, sợ những người yêu nhau cuối cùng lại cãi vã đến mức đáng gh/ét.
Bên nhau bảy năm, chúng tôi hầu như không có tranh cãi.
Lần này...
Cũng không cần phải tranh cãi nữa.