Sau Khi Tình Yêu Thối Rữa

Chương 8

05/07/2026 06:34

Tôi tìm cho tổng giám đốc lý do thích hợp để sa thải Hạ Chi Vi, kẻ gây rối đó.

Tôi cũng đã dốc hết sức mình xử lý xong đơn hàng cuối cùng cho công ty.

Ngày nghỉ việc, nắng rất đẹp.

Tôi bước ra khỏi tòa nhà công ty, bỗng thấy bảy năm qua như chớp mắt.

Bạn thân học cấp ba, nay là bác sĩ điều trị chính, báo cho tôi biết mẹ Hạ đang nằm ở B/ệnh viện Nhân dân số 1 thành phố.

Tôi mang theo chiếc vòng ngọc bích, rút một khoản tiền mặt--

Không nhiều không ít, đúng gấp đôi số tiền lì xì bà ấy cho tôi lần đầu gặp mặt.

Gió đầu thu đã bắt đầu se lạnh, khi xuống xe, tôi kéo ch/ặt khăn quàng cổ.

Cứ ngỡ đây là lời từ biệt cuối cùng với nhà họ Hạ.

Nhưng cuộc đời luôn đầy rẫy những kịch tính ở nơi ta không ngờ tới.

Tôi vừa đến cửa phòng b/ệnh, đã nhìn thấy Mạnh Vãn ở bên trong.

Cô ta đang mang bầu, bụng đã lộ rõ.

Đầu tóc Hạ Chi Vi rối bời, sắc mặt tái nhợt, rệu rã.

"Bố, mẹ, hai người không chấp nhận Mạnh Vãn cũng không còn cách nào khác, cô ấy đã có con rồi."

Bố Hạ thậm chí không thèm nhìn Mạnh Vãn lấy một cái, nghiến răng nói: "Chỉ cần mắt mày không m/ù là thấy rõ, nó làm sao so được với Hứa Nhược Dã! Từ đầu đến chân, chỗ nào so được?"

Hạ Chi Vi cũng bắt đầu bực bội: "Vậy bố bảo con phải làm sao? Con đã hạ mình cung phụng, xin lỗi như một đứa cháu, Hứa Nhược Dã không những không nhận tình mà còn cắn ngược lại con! Nếu không phải tại cô ta, làm sao con bị sa thải!"

Nói xong, biểu cảm của anh ta càng thêm dữ tợn:

"Hồi ở bên nhau cũng vậy, nhìn thì không tranh không giành, thực tế tham vọng lớn hơn bất kỳ ai. Ở công ty cô ta đ/è đầu cưỡi cổ con đã đành, ở nhà con còn chẳng chạm được vào một ngón tay của cô ta! Là đàn ông, ai mà nhịn nổi?"

Mạnh Vãn khóc lóc ỉ ôi đứng chắn trước giường b/ệnh: "Bố..."

"Đừng gọi tao là bố! Không xứng! Mặt mũi nhà họ Hạ này đã bị hai đứa bay làm cho mất sạch rồi!"

Chỉ có mẹ Hạ đang hướng mặt ra cửa mới nhìn thấy tôi, ánh mắt trong khoảnh khắc lóe lên chút ánh sáng yếu ớt.

Bà nhấc tay lên, giọng yếu ớt không thành tiếng: "Tiểu... Tiểu Hứa..."

Tôi bước vào, Mạnh Vãn lập tức nhảy dựng lên như mèo bị giẫm đuôi.

Cô ta cảnh giác chắn trước mặt Hạ Chi Vi:

"Chị đến đây làm gì! Chị đến đây làm gì!?"

"Tôi nói cho chị biết, Hứa Nhược Dã, hai người đã chia tay rồi, chị bây giờ chen chân vào chính là tiểu tam!"

Tôi nhướn mày:

"Ồ, hóa ra tiểu tam cũng sợ tiểu tam mới à."

Mạnh Vãn môi r/un r/ẩy, không nói một lời, chỉ trừng mắt nhìn tôi.

Tôi cười nhẹ:

"Nhưng cô yên tâm, không phải ai cũng thích tìm đàn ông trong thùng rác."

"Cô và tôi bây giờ chỉ còn một mối qu/an h/ệ, đó là người n/ợ và chủ n/ợ. Nhớ tờ giấy n/ợ cô từng viết cho tôi không? Cô cần trả lại cho tôi 15 vạn cả gốc lẫn lãi."

Cô ta run bần bật.

Hợp đồng chu cấp ban đầu viết là tặng tự nguyện chỉ áp dụng trước khi trưởng thành.

Bốn năm đại học ăn ở của cô ta đều là tôi chi trả.

Mà tôi đã đòi, thì cô ta phải trả.

Hạ Chi Vi nghiến răng nhìn sang:

"Hứa Nhược Dã, mẹ tôi đang nằm trên giường b/ệnh, cô nhất định phải dậu đổ bìm leo, phải không?"

Tôi khoanh tay trước ngựk.

"Hạ Chi Vi, tính cách trốn tránh trách nhiệm của anh chẳng thay đổi chút nào."

"Ngoại tình thì đổ lỗi cho phụ nữ, bị sa thải thì đổ lỗi cho người yêu cũ."

"Dì rốt cuộc bị lời nào của ai kí/ch th/ích đến mức này, trong lòng anh tự biết rõ."

Nói xong, tôi đặt thẻ ngân hàng và hộp đỏ lên tủ đầu giường.

"Nghe nói có người cùng đường bí lối nên đi v/ay n/ợ để đào tiền ảo, lỗ mất 50 vạn đấy."

"Hạ Chi Vi, chia tay vui vẻ, chúc anh may mắn."

Còn tôi cuối cùng đã c/ắt đ/ứt hoàn toàn những dây dưa của bảy năm này.

Bước lên con đường tiền đồ rực rỡ của riêng mình.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thần tôn thì sao?

Chương 10
Đến kỳ động tình của loài rắn, ta tiện tay tìm một con rắn đực nhỏ trong rừng để giải quyết. Rắn đực... hì hì, quả thật không tệ. Chỉ tiếc là nó bị thương, thần trí mơ hồ. Thế là ta trực tiếp cuốn nó về động phủ, ngày ngày ôm ấp, nếm đủ tư vị. Trong khi đó, bên ngoài tam giới đều đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm vị Thượng Cổ Thần Long Tiên Tôn bị trọng thương rơi xuống hạ giới. Ta chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện linh tinh ấy, chỉ ôm chú rắn nhỏ của mình ngủ ngon lành. Không bao lâu sau, bụng ta bỗng quặn đ/au... Ta... vậy mà lại mang th/ai trứng! Theo nguyên tắc "bỏ cha giữ con", ta đ/á chú rắn nhỏ ra khỏi động phủ. Hai tháng sau, tam giới đại lo/ạn. Thần Tôn phát đi/ên, lật tung trời đất để tìm một người. Mà đúng lúc ấy, rắn con của ta phá vỏ chui ra... Khoan đã... Sao trên đầu nó lại có sừng?!
41.74 K
6 Kẻ Mạo Danh Chương 11
8 Làng Ngu Chương 11
10 Thi Quỷ Chương 12
11 Sao em chỉ là Beta? Chương 15
12 Vợ gán nợ Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm