Giờ thì ông ấy biết rồi.
Tôi không khóc, nhưng có thứ gì đó trong lòng đã được tháo gỡ, đó là một nút thắt rất nhỏ, được gỡ rất chậm, gỡ ra rồi thì vĩnh viễn không bao giờ thắt lại nữa.
Tôi đứng dậy đi vào bếp, lấy rau trong tủ lạnh ra, thái nhỏ, xào lên, múc ra bát, rồi ngồi trước bàn ăn của chính mình, một mình ăn hết.
Ăn xong tôi rửa sạch bát, úp lên giá.
Sau đó tôi mở điện thoại, tìm trên một trang thương mại điện tử chiếc đệm mà tôi đã lưu vào giỏ hàng từ lâu nhưng mãi không nỡ đặt, tôi nhấn đặt hàng, điền địa chỉ, thanh toán.
Ngày hôm sau đơn hàng được x/ác nhận, dự kiến ba ngày sau sẽ đến.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, nghĩ về kiếp trước, nghĩ về kiếp này, nghĩ về những chiếc bánh bao, nghĩ về những cuộc điện thoại gọi đi mà chẳng bao giờ nhận lại được hồi đáp, nghĩ về con sông ấy.
Rồi tôi không nghĩ nữa.
Ngoài cửa sổ bắt đầu đổ mưa nhỏ, rơi trên mặt kính, tiếng lạo xạo nghe cũng khá hay.
Trước hết hãy sống tốt cuộc đời của mình.
Còn những thứ khác, cứ đi rồi sẽ biết thôi.
(Hết)