Mẹ tôi bĩu môi, còn tỏ vẻ oan ức: "Ôi dào, mẹ đã nhai nát trong miệng rồi mới cho bé ăn mà."

Nghe vậy, tôi nhìn những vụn th!t gà còn dính trên khóe miệng con gái, rồi nhìn cả thứ mẹ tôi đang nhai trong miệng.

Tôi không thể kìm nén cảm xúc được nữa, gào lên với bà: "Mẹ có biết nghe tiếng người không hả? Con đã bảo bao nhiêu lần là không được cho bé ăn uống bừa bãi rồi? Hơn nữa, trong miệng người lớn bao nhiêu vi khuẩn, tại sao mẹ lại bắt con bé ăn như thế?"

Lời tôi vừa dứt, bố tôi đã lao tới t/át tôi một cái đ/au điếng.

"Ai cho phép con nói chuyện với mẹ như thế hả? Bé con chỉ uống sữa bột thì làm sao lớn nổi, chẳng lẽ không cần ăn chút th!t sao? Mẹ con đều là vì tấm lòng muốn tốt cho con cả!"

Bố tôi vừa nói xong, mẹ tôi liền sụt sùi khóc lóc: "Đúng thế, hai chị em con hồi nhỏ mẹ đều nuôi kiểu này, có thấy ai làm sao đâu. Nếu con thật sự gh/ét mẹ đến thế, thì từ nay về sau mẹ không cho nó ăn nữa là được chứ gì."

Ngay cả em trai tôi cũng hùa vào: "Chị, nếu chị gh/ét mẹ như thế thì cứ dọn ra ngoài ở với anh rể cho xong."

Trên mặt nóng rát đ/au đớn, nhưng tôi lại cười.

Cười vì tức đến tận cùng.

Nhìn hai người họ đồng lòng như kẻ th/ù, tôi hừ lạnh một tiếng.

D/ao không đ/âm vào người họ, chắc chắn họ sẽ không biết đ/au.

Đặt con gái vào cũi, tôi bước tới, vốc lấy số th!t gà còn dư trong bát, nhai nát trong miệng.

Ngay sau đó, tôi nhổ ra, cạy miệng mẹ tôi rồi nhét thẳng vào.

"Mẹ, đã là tấm lòng muốn tốt cho con, thì để báo đáp việc mẹ từng nuôi con như thế hồi nhỏ, giờ con cũng nuôi mẹ như vậy nhé."

Mẹ tôi chưa kịp phản ứng đã bị tôi nhét đầy miệng th!t.

Đến khi hoàn h/ồn, bà vội vàng nhổ đống th!t ra, nôn khan liên tục.

Nôn đến mức nước mắt giàn giụa.

"Dương Thanh Khê, con làm cái gì đấy! Con bị đi/ên à!"

Thế này đã là đi/ên rồi sao?

Tôi cười khẩy.

Nếu mẹ không biết nghe tiếng người, vậy thì tôi cũng không cần phải biết nghe tiếng người nữa.

Tôi tiếp tục nhai th!t, đưa sát vào miệng mẹ: "Mẹ, sao mẹ lại nói thế, đây là tấm lòng của con mà."

Mẹ tôi hoảng lo/ạn chạy khắp nhà, bố tôi định xông vào dạy dỗ, tôi quay sang nhìn ông:

"Bố, bố cũng muốn con nhai nát rồi mớm cho bố không?"

Trên mặt bố tôi hiếm hoi lộ ra vẻ gh/ê t/ởm.

Nhìn ba con người với vẻ mặt như bị táo bón, tôi ném đám th!t trong tay xuống đất, bế con gái về phòng.

Cứ chờ đấy, "tấm lòng" này các người còn phải nếm dài dài.

3.

Một vài ngày sau, con gái có lẽ vì nhiễm lạnh nên bị cảm.

Chưa kịp để tôi đưa con đi khám, mẹ tôi đã lôi ra một hộp th/uốc uống kháng virus.

"Hồi con và em con còn nhỏ, bị ốm mẹ toàn cho uống cái này, mỗi ngày một lọ là khỏi hết."

Tôi bế con định ra ngoài: "Mẹ, bé còn nhỏ, uống th/uốc phải hỏi ý kiến bác sĩ."

Mẹ tôi tiếp tục nói: "Mẹ xem hướng dẫn sử dụng rồi, bé uống nửa lọ là được."

Tôi bất lực nhìn bà: "Mẹ, mẹ không nghe hiểu con nói gì sao? Con đã nói là bé còn quá nhỏ, phải tuân thủ chỉ dẫn của bác sĩ!"

Chồng tôi thấy giọng điệu tôi không ổn, vội vàng khuyên can: "Đúng đấy mẹ, bé mới mấy tháng tuổi, uống gì cũng phải hỏi bác sĩ ạ."

Không ngờ, mẹ tôi chẳng thèm nghe chồng tôi, trực tiếp x/é vỏ một lọ định cho con gái uống.

"Nào, bà ngoại cho uống, bố mẹ vô dụng lắm, ốm mà chẳng cho con uống th/uốc gì cả."

Tôi không thể nhịn thêm được nữa, ôm ch/ặt con gái quát lên: "Mẹ! Mẹ bị đi/ếc à?! Đã bảo không uống là không uống!"

Đúng lúc đó, em trai tôi mở cửa phòng, nhảy vào m/ắng xối xả: "Dương Thanh Khê, chị bị đi/ên à! Chị thử gào thêm tiếng nữa xem! Mẹ quan tâm con gái chị thế mà chị không biết ơn thì thôi, còn dám quát bà à?"

"Khám bác sĩ cái gì, b/ệnh viện bây giờ toàn bọn l/ừa đ/ảo!"

Tôi hít sâu một hơi.

Tôi hiểu rồi, mẹ tôi không đơn thuần là không biết nghe tiếng người.

Bà chỉ muốn tất cả mọi người phải sống theo ý mình!

Chỉ cần bà cho là đúng, thì đó chính là chân lý.

Tôi phải làm theo ý bà mới được.

Tôi cố nén gi/ận giải thích: "Bé còn quá nhỏ, th/uốc nào cũng có đ/ộc, mẹ đâu phải bác sĩ, sao biết được bé nên uống th/uốc gì?"

Em trai tôi mất kiên nhẫn gào lên: "đ/ộc cái gì mà đ/ộc, mẹ lại đi hại cháu mình à?"

Mẹ tôi nghe vậy, tủi thân cầm lọ th/uốc: "Đúng đấy, Thanh Khê, mẹ không thể nào hại cháu được, mẹ chỉ thấy đi b/ệnh viện quá không cần thiết."

Vừa nói, tay bà vừa đưa th/uốc sát vào miệng con gái.

Tôi nhếch mép, nhận lấy lọ th/uốc từ tay mẹ.

"Con biết rồi, mẹ, con nhất định sẽ cho bé uống."

Nói xong, tôi ôm con gái quay về phòng.

Hiện tại tinh thần con bé vẫn ổn, có thể quan sát thêm một chút.

Còn lọ th/uốc kia, tôi trực tiếp ném vào thùng rác.

Nhưng chẳng được bao lâu, mẹ tôi lại vào phòng.

Trên tay còn bưng một bát trứng hấp.

"Thanh Khê, mẹ thấy bé ốm là do sức đề kháng kém, đây là trứng gà ta, ăn vào cho khỏe người."

Tôi cạn lời.

Chẳng lẽ bà không biết người ốm không được ăn đồ tanh sao?

Hơn nữa.

"Mẹ, con đã bảo mẹ bao nhiêu lần là bé bị dị ứng trứng, không được ăn trứng rồi cơ mà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thần tôn thì sao?

Chương 10
Đến kỳ động tình của loài rắn, ta tiện tay tìm một con rắn đực nhỏ trong rừng để giải quyết. Rắn đực... hì hì, quả thật không tệ. Chỉ tiếc là nó bị thương, thần trí mơ hồ. Thế là ta trực tiếp cuốn nó về động phủ, ngày ngày ôm ấp, nếm đủ tư vị. Trong khi đó, bên ngoài tam giới đều đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm vị Thượng Cổ Thần Long Tiên Tôn bị trọng thương rơi xuống hạ giới. Ta chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện linh tinh ấy, chỉ ôm chú rắn nhỏ của mình ngủ ngon lành. Không bao lâu sau, bụng ta bỗng quặn đ/au... Ta... vậy mà lại mang th/ai trứng! Theo nguyên tắc "bỏ cha giữ con", ta đ/á chú rắn nhỏ ra khỏi động phủ. Hai tháng sau, tam giới đại lo/ạn. Thần Tôn phát đi/ên, lật tung trời đất để tìm một người. Mà đúng lúc ấy, rắn con của ta phá vỏ chui ra... Khoan đã... Sao trên đầu nó lại có sừng?!
41.74 K
6 Kẻ Mạo Danh Chương 11
8 Làng Ngu Chương 11
10 Thi Quỷ Chương 12
11 Sao em chỉ là Beta? Chương 15
12 Vợ gán nợ Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm