“Lão già ch*t ti/ệt, đó là vì tôi và anh ta lăn lộn trên giường của con gái ông, chăn đ/è lên đứa con trai của nó khiến nó bị ngạt ch*t, rồi đổ tội lên đầu con vợ già ch*t ti/ệt của ông, mới khiến Ôn Noãn phát đi/ên như thế.”
“Hahaha, thế nào? Có thấy tức gi/ận không?”
“Nó dám khiến tôi cả đời không thể làm mẹ, tôi cũng sẽ không để ông được yên.”
“Mày… hai đứa chúng mày là lũ súc vật…”
Cha tôi cuối cùng bị chọc tức đến mức tăng huyết áp đột ngột, ngất xỉu.
Đến khi tỉnh lại, ông phát hiện công ty cũng bị Hứa Ngạo Dương chèn ép đến mức phá sản.
Trong tù, sau khi biết được tất cả những chuyện này, tôi mới hiểu mình đã phạm phải sai lầm gì, chỉ biết ngồi co ro trong góc tối, ngày đêm ôm mặt khóc.
Sau khi ra tù, tôi không còn mặt mũi nào để gặp cha, sợ ông sẽ gi/ận, vì chính tôi là người đã quỳ xuống c/ầu x/in ông giúp đỡ Hứa Ngạo Dương.
Chúng tôi giúp Hứa Ngạo Dương xây dựng công ty lớn mạnh, vậy mà anh ta lại trở mặt, biến thành nanh vuốt quay lại cắn ch*t cha tôi.
Tối qua, viện trưởng nói với tôi rằng mấy ngày nay cha không chịu ăn uống gì, cứ luôn miệng gọi tên mẹ.
Tôi sợ đến mức không biết phải làm sao. Nghe nói người già thường gọi tên người bạn đời đã khuất, e rằng thời gian chẳng còn lại bao nhiêu.
Tôi cứ ngỡ mình lại sẽ lặng lẽ đứng nhìn cha thêm một ngày nữa, nào ngờ khi mặt trời sắp lặn, cha đột nhiên quay đầu nhìn về phía tôi.
“Con gái à! Con còn định trốn đến bao giờ mới dám ra đây nói chuyện với ta hả!”
Hóa ra cha luôn biết sự tồn tại của tôi, biết tôi trốn ở đây lén lút nhìn ông.
Ông làm vậy là để chờ tôi lấy hết can đảm bước tới gặp ông.
Ông mỉm cười: “Đứa trẻ ngốc, con còn đứng sững ở đó làm gì? Mấy ngày nay cha thường mơ thấy mẹ con, bà ấy bảo không trách con đâu, là do lũ á/c nhân quá đê tiện, chúng ta không sao phòng bị nổi!”
“Cha sợ mình chẳng còn sống được bao lâu nữa, lại càng sợ nhắm mắt xuôi tay rồi thì chẳng còn cơ hội nói với con những lời này…”
“Không đâu cha, cha sẽ sống trăm tuổi.”
Tôi bước ra, đẫm lệ đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt cha, đưa tay vuốt ve những nếp nhăn hằn sâu dấu vết thời gian trên mặt ông.
“Cha ơi, con xin lỗi!”
“Đứa trẻ ngoan, cha mẹ không trách con, chỉ thấy xót cho con thôi.”
“Con trao đi chân tình nhưng đổi lại là sự phản bội, con mới là người khổ nhất!”
“Có phải ở bên ngoài con bị người ta b/ắt n/ạt, nói con từng ngồi tù nên không tìm được việc làm, chỉ biết đi nhặt rác sống qua ngày không?”
Tôi vội lắc đầu phủ nhận: “Cha ơi, con không có!”
“Ai nói những lời đó với con? Có phải Tống Lục Lâm không?”
Tôi chỉ có thể đoán là cô ta, Hứa Ngạo Dương sẽ không nói như vậy.
“Ừ, lúc nghe được tin đó, tim cha như rỉ m/áu. Bảo bối mà cha nuôi nấng lại bị người ta b/ắt n/ạt thế này…”
“Cha, con không sống tệ đến mức đó đâu, ngược lại con còn nhờ họa mà được phúc, gả cho Cố Thanh Xuyên, con trai của người giàu nhất thành phố.”
Cha không tin, nghĩ rằng tôi chỉ đang nói dối để ông yên tâm.
Cho đến khi Cố Thanh Xuyên bế Tiểu Bảo cũng tới viện dưỡng lão. Hai cha con họ còn chưa tới gần đã bắt đầu đấu khẩu.
“Bố bỏ con xuống, con đâu có cần bố bế chạy?”
“Xì, chẳng phải vì muốn ông ngoại sớm nhìn thấy con sao, nếu không thì dù có bị đá/nh ch*t bố cũng chẳng thèm bế con đâu.”
“Hừ, chỉ giỏi nghĩ cách lấy lòng mẹ, mẹ là của con.”
Nghe hai cha con cãi nhau, tôi không nhịn được mà bật cười trong nước mắt.
Khi họ bước tới, ánh mắt cha dán ch/ặt vào mặt con trai tôi.
Gương mặt từng bị thời gian hànhz hạz bỗng chốc tràn đầy xúc động, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi.
Chỉ vì con trai tôi giống ông như đúc, lại thêm sự kết nối của huyết thống, khiến ông không cần hỏi cũng biết đó là cháu ngoại mình.
Cố Thanh Xuyên rất thông minh, vội vàng đặt Tiểu Bảo xuống: “Tiểu Bảo, đây là ông ngoại, mau chào ông đi.”
Tiểu Bảo ngoan ngoãn gọi: “Ông ngoại!”
Hai tiếng ngọt xớt khiến cha càng thêm xúc động.
“Cháu ngoại của ta, đúng là cháu ngoại của ta rồi, mau lại gần cho ông ngoại nhìn kỹ nào.”
Tiểu Bảo là đứa trẻ lanh lợi, vội chui vào lòng Cố Thanh Xuyên, lại một lần nữa ngọt ngào gọi ông ngoại.
“Được, được lắm, cháu của ta ngoan quá.”
Cha ngẩng đầu nhìn Cố Thanh Xuyên. Ông biết Cố Thanh Xuyên là ai vì ông thường xuyên xem tin tức tài chính.
“Cha, cha cứ yên tâm ạ!”
“Noãn Noãn là mạng sống của con, con sẽ không để ai cư/ớp mất mạng sống của mình đâu.”
Cố Thanh Xuyên coi tôi là mạng sống của anh, khiến nỗi lo trong lòng cha cuối cùng cũng được trút bỏ.
Ông nghĩ cũng phải, người ta là người giàu nhất, không thiếu tiền bạc, lại chấp nhận tôi như vậy, đằng sau chắc chắn là tình yêu, sẽ không còn mục đích nào khác.
“Ta giao con gái cho con, dù có ch*t ta cũng an lòng rồi.”
“Noãn Noãn, cha đã nhìn người không ít, cha thấy Cố Thanh Xuyên là người tốt, con ở bên người tốt sẽ không sao nữa đâu.”
Lời của cha khiến lòng tôi lại nhói lên. Làm cha mẹ đến lúc ch*t, điều họ nghĩ đến vẫn là con cái.
Cố Thanh Xuyên nắm ch/ặt tay tôi, cùng quỳ xuống trước mặt cha.
“Vậy nên cha ơi, cha phải ăn uống bồi bổ sức khỏe nhé. Nếu rảnh, cha giúp con trông thằng bé với ạ! Đi công viên đ/á bóng hay nhảy khiêu vũ đều được, để cha cho con chút không gian riêng tư với vợ con nhé!”
Cố Thanh Xuyên giả vờ than vãn với cha, khiến ông vui vẻ cười lớn.
“Được, được, cha sẽ làm, nhất định cha sẽ làm.”
Tiểu Bảo bĩu môi lườm bố, còn Cố Thanh Xuyên thì đắc ý lườm lại.