Lúc này, tôi giả vờ cầm điện thoại lên rồi cài một cái báo thức.
Một phút sau, chuông reo.
"Alo? Ồ ồ, Tổng giám đốc Trương ạ, bây giờ phải quay lại họp sao? Vâng vâng, tôi về ngay đây."
Cúp máy, tôi nhún vai, "Tổng giám đốc gọi tôi về họp, cậu tự bắt taxi nhé."
Lý Lệ lườm tôi một cái rồi vẫy một chiếc taxi.
Thấy chiếc taxi rẽ ngoặt rồi biến mất, tôi lập tức quay người trở lại b/ệnh viện.
Tôi tìm bác sĩ đã khám cho Lý Lệ, bảo rằng phiếu xét nghiệm của cô ta vừa bị mất, nhờ bác sĩ in lại cho một bản.
Hiện tại Lý Lệ đã mang th/ai được ba tháng, phiếu xét nghiệm của cô ta vẫn hiển thị bình thường.
Theo quỹ đạo phát triển của kiếp trước, e rằng đến tháng thứ 4 là th/ai nhi đã ngừng phát triển rồi.
Vậy thì đợt khám th/ai tháng sau sẽ khiến mọi chuyện phơi bày ra ánh sáng.
Sau khi về nhà, tôi biên tập đoạn video trên tàu điện ngầm, làm mờ mặt cô gái kia.
Sau đó dùng tài khoản phụ đăng lên các nền tảng mạng xã hội.
Không chỉ vậy, tôi còn bỏ ra 5 vạn tệ để chạy quảng cáo cho video này.
Chưa đầy hai ngày, video đã leo lên top đầu tin tức xã hội.
#Phụ nữ mang th/ai là có thể làm càn sao?#
#Cô gái bị b/ệnh bị phụ nữ mang th/ai ép nhường ghế#
#Phụ nữ mang th/ai yêu cầu cô gái bị b/ệnh nhường ghế không được liền động tay chân#
Tôi ngồi trong văn phòng lướt xem những bài đăng này, trong lòng vui sướng vô cùng.
Tôi thừa biết bản lĩnh của cư dân mạng thời nay.
Lý Lệ à, đợt b/ạo l/ực mạng này đến lượt cậu rồi.
"Người đàn bà này đúng là đồ ng/u ngốc! Người ta đã nói không khỏe rồi mà! Còn mẹ nó không dứt khoát"
"Mặc váy JK là làm nghề đó à? Cô ta là bà bầu chẳng phải cũng mặc áo dây đó sao? Sao? Vác cái bụng bầu đi làm nghề đó à?"
"Cô ta có phải bị gh/ét phụ nữ không thế? Gh/ê t/ởm ch*t đi được!"
"Cái miệng đ/ộc địa thế này, đứa con sinh ra cũng chẳng ra gì đâu."
"Lầu trên nói hơi vội rồi, loại người này không sinh nổi con đâu, có sinh ra cũng không có lỗ đít."
Bình luận cuối cùng này nhận được nhiều lượt thích nhất, trực tiếp bị đẩy lên vị trí nổi bật nhất.
Lý Lệ cũng nhìn thấy những bài đăng và bình luận này.
Tôi tưởng cô ta sẽ im hơi lặng tiếng, không ngờ cô ta lại chọn cách đối đầu trực diện.
"@Chính Nghĩa Trực Khách, con tôi có lỗ đít hay không, mày cởi quần ra xem chẳng phải là biết ngay sao?"
Cư dân mạng im lặng rất lâu, cuối cùng viết dưới bình luận của Lý Lệ ba chữ: "Mày đợi đấy".
Buổi trưa Lý Lệ lại rủ tôi xuống tầng ăn cơm.
Tôi bưng hộp cơm đến căn tin.
Khoảnh khắc Lý Lệ bước vào, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía cô ta, sau đó bắt đầu túm năm tụm ba thì thầm to nhỏ.
"Cậu đã xem video trên mạng chưa?"
Tôi cúi đầu ăn cơm, cố gắng kìm nén khóe miệng đang nhếch lên, "Xem rồi."
"Chẳng biết thằng khốn nào quay nữa, chỉ làm mờ mặt con nhỏ tiện nhân kia, không làm mờ mặt mình."
"Hôm nay vừa đi làm, đồng nghiệp ai cũng chỉ trỏ mình, mình có làm gì thất đức đâu cơ chứ."
Suốt cả buổi trưa, Lý Lệ cứ càm ràm, còn tôi thì lắng nghe.
Đến chiều, đồng nghiệp đột nhiên nói trong văn phòng:
"Sơ Sơ, bạn của cậu đang làm lo/ạn ở tầng 16 kìa, hoành tráng lắm!"
Ngay sau đó, họ kéo tôi lên tầng 16 hóng chuyện.
Chúng tôi vừa ra khỏi thang máy đã thấy người vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài.
Tiếng gào thét của Lý Lệ như tiếng heo bị chọc tiết, muốn lật tung cả trần nhà.
"Dựa vào cái gì mà đuổi việc tôi? Tôi làm việc tận tụy ở công ty 5 năm rồi đấy! Các người nói đuổi là đuổi! Tôi không đồng ý!"
Tôi chen vào đám đông, thấy Lý Lệ đang ngồi bệt xuống cửa công ty họ, đ/ấm ngựk dậm chân như một mụ đàn bà đanh đ/á.
Giám đốc nhân sự lạnh lùng nhìn cô ta: "Cô có biết bây giờ trên mạng người ta nói gì về cô không? Là cặn bã xã hội, là nỗi nhục của phụ nữ.
Công ty chúng tôi làm sao có thể giữ một nhân viên đạo đức suy đồi, phẩm hạnh kém cỏi như cô được?"
"Vậy các người cũng không được đuổi tôi, phải bồi thường N+1 cho tôi, không thì ra tòa gặp nhau!"
Lý Lệ biết mình chắc chắn không thể làm tiếp được nữa, liền bắt đầu đòi bồi thường.
"Hừ! Còn đòi bồi thường? Cô tự xem lại bảng chấm công của mình mấy năm nay đi, đi muộn về sớm, nghỉ việc không lý do, còn ăn chặn tiền hoa hồng, công ty không bắt cô đền tiền là may rồi!"
Giám đốc nhân sự ném một túi hồ sơ xuống đất, Lý Lệ r/un r/ẩy nhặt lên xem.
Sau đó cô ta trợn ngược mắt, ngất lịm đi.
Giám đốc nhân sự tỏ vẻ như đã quen với cảnh này, bình thản gọi 120.
Tôi suy nghĩ một chút, xin phép công ty rồi lén lút chạy đến b/ệnh viện trung tâm.
Khi tôi đến phòng cấp c/ứu, chồng của Lý Lệ là Trương Minh đã có mặt ở đó.
Tôi nhìn gã đàn ông mặt chuột tai dơi này, trong lòng dâng lên một nỗi buồn nôn.
Lý Lệ là kẻ cuồ/ng cạnh tranh giới tính, bình thường chỉ cần tôi nói chuyện với chồng cô ta vài câu, cô ta đều cho rằng tôi đang quyến rũ chồng mình.
Không chỉ vậy, bất cứ dịp nào có chồng cô ta và tôi cùng xuất hiện.
Cô ta đều bảo tôi không được trang điểm, không được mặc váy, trong mắt cô ta, đàn bà nào cũng thích chồng cô ta.
Tôi trốn trong góc nhìn bác sĩ bận rộn chạy đi chạy lại, Lý Lệ không sao, đã được đưa vào phòng b/ệnh nghỉ ngơi.
Ngay khi tôi thất vọng định rời đi, đột nhiên nghe thấy tiếng Trương Minh gọi điện thoại ở hành lang.
"Ôi dào bảo bối, anh cũng đâu còn cách nào khác, cô ta đột nhiên vào viện, anh chắc chắn phải đến xem một chuyến rồi."