Trước khi ngất đi, tôi dường như thấy một bóng đen chắn trước mặt mình...
Khi tỉnh lại, xung quanh yên tĩnh lạ thường.
Tôi nằm trên chiếc giường êm ái, ngẩn người nhìn trần nhà một lúc.
Không ch*t.
Phải chăng điều đó có nghĩa là tôi đã tránh được cái ch*t theo cốt truyện?
"Tỉnh rồi à?" Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Tôi gi/ật mình ngồi bật dậy từ trên giường.
Hoắc Quyết bước nhanh đến trước mặt tôi, quỳ một chân bên mép giường, dịu dàng nói: "Cẩn thận chút, trên đầu em có vết thương đấy."
Tôi nhìn khuôn mặt hơi tái nhợt của anh, hỏi: "Sao anh lại ở đây?"
Bình luận: 【Nam chính hôm qua ngầu quá, dị năng tinh thần bùng n/ổ toàn diện, khiến đám động vật biến dị ngất xỉu sạch sẽ.】
【Nhưng làm vậy di chứng khá lớn, tôi thấy nam chính thực sự yêu nữ phụ rồi, vì c/ứu cô ấy mà bất chấp tất cả.】
Là Hoắc Quyết đã c/ứu tôi.
Tôi ngẩn ngơ.
Hoắc Quyết hừ lạnh một tiếng: "Không muốn nhìn thấy anh à? Vậy em hy vọng ai ở đây, Đỗ Trạch sao? Em thích ông ta à?"
Tôi buột miệng: "Đương nhiên không phải, ông ta già như vậy."
Hoắc Quyết không hề nhẹ nhõm, ngược lại còn nghiến răng nghiến lợi: "Thích người trẻ tuổi à? Quả nhiên là em thích Vệ Nhiên, em rời xa anh là để ở bên cậu ta sao?"
Đây là cái gì với cái gì chứ, sao anh ấy lại giống như một gã chồng gh/en t/uông thế này.
"Cậu ta có điểm nào hơn anh? Hửm? Dị năng không mạnh bằng anh, ngoại hình cũng không đẹp bằng anh, chỉ vì cậu ta biết gọi em là chị thôi sao?"
Tai Hoắc Quyết bỗng chốc đỏ ửng, mắt liếc nhìn sang chỗ khác.
"Anh cũng làm được."
"Chị ơi, chị ơi, đừng rời xa em nữa, được không?"
Tôi nhìn đôi đồng tử long lanh và đuôi mắt đỏ hồng của anh, cổ họng vô thức cuộn lên.
Hoắc Quyết thế này, khiến người ta rất muốn b/ắt n/ạt anh.
Bình luận: 【C/ứu mạng, nữ phụ chỉ mới tung chiêu thường, nam chính đã tung luôn chiêu cuối rồi.】
【Nhìn dáng vẻ nam chính sợ bị vợ bỏ kìa, xem ra lần này thực sự phải "đẩy thuyền" cặp đôi này rồi.】
【Thế còn nữ chính thì sao đây...】
Tôi hoàn h/ồn.
"Không phải anh và nữ chính... không, cô gái cột tóc đuôi ngựa kia ở bên nhau rồi sao?"
Hoắc Quyết mở to mắt, có chút ấm ức.
"Anh không có, cô ấy chỉ muốn kéo anh gia nhập đội dị năng của cô ấy thôi, nên anh mới nói chuyện với cô ấy vài lần."
"Hơn nữa khi nói chuyện với cô ấy, anh đều giữ khoảng cách một mét theo yêu cầu của em, em không thể vì chuyện đó mà bỏ anh được."
Thấy tôi không nói gì, Hoắc Quyết nắm lấy tay tôi, áp vào má anh.
"Bảo bối, là anh sai rồi, sau này anh sẽ không nói chuyện với người phụ nữ nào nữa, chúng mình làm hòa nhé? Anh thực sự rất yêu em."
Đối mặt với tình yêu trần trụi này, tôi có chút lúng túng.
Theo bản năng, tôi giống như mọi khi, liên tục x/ác nhận, liên tục thử dò xét.
"Anh không thấy em rất đỏng đảnh, rất vô lý gây sự sao?"
Hoắc Quyết lắc đầu: "Anh chỉ thấy em rất đáng yêu."
"Em từng yêu rất nhiều bạn trai, họ không ngoại lệ đều không chịu nổi em, còn anh..."
Hoắc Quyết ôm lấy tôi, c/ắt ngang lời tôi: "Em là báu vật mà anh tìm lại được sau khi đá/nh mất, chúng ta sẽ không bao giờ chia lìa."
Tôi vẫn chưa yên tâm, tiếp tục hỏi bên tai anh.
"Vậy tại sao trước đó anh lại lạnh nhạt với em? Em cố tình không ngồi ghế phụ, anh cũng không dỗ dành em, chẳng lẽ không phải là vì không chịu nổi em nữa sao?"
Hoắc Quyết im lặng một lúc, giọng trầm đục trả lời: "Lần đầu tiên thể hiện không tốt, anh tưởng em gi/ận, không dám lại gần, sợ em đề nghị chia tay."
Thì ra là vậy.
Tôi không nhịn được cười lên.
Hoắc Quyết giả vờ hung dữ.
"Không được cười, anh phải đòi lại công bằng cho chính mình."
Tôi kêu lên một tiếng, bị Hoắc Quyết lật người đ/è xuống giường.
Hai giờ sau, tôi mới hiểu, hai chữ "nam chính" thực sự không phải chỉ nói chơi...
Bình luận: 【Không phải chứ, tôi đã "đẩy thuyền" nam chính nữ phụ rồi, sao lại tắt đèn rồi? Trả tiền đây!】
【Hu hu hu, ngọt quá, tôi sai rồi, trước đây không nên m/ắng nữ phụ.】
【À? Tôi tưởng mọi người đều đang đóng vai kẻ ngốc trong phần bình luận thôi chứ? Hóa ra là các người m/ắng thật à?】
【Kệ đi, đi thôi, sang bộ truyện tiếp theo đóng vai kẻ ngốc tiếp đây, cặp đôi trẻ phải hạnh phúc mãi mãi nhé~】
14 Ngoại truyện Hoắc Quyết
Ngày gặp Tùy Đường trong đội, tôi nhận ra cô ấy ngay lập tức.
Cô ấy vẫn giống như hồi nhỏ, đi đến đâu cũng tỏa sáng rực rỡ.
Khi chơi trò gia đình, tôi phải dốc toàn lực mới có cơ hội làm hiệp sĩ cho công chúa Tùy Đường.
Tôi phát hiện những người đàn ông trong đội đều lén nhìn cô ấy.
Rất khó chịu.
Khi đang nghĩ cách làm sao để chiếm hữu Tùy Đường, cô ấy lại bất ngờ đến bên cạnh tôi, túm lấy vạt áo tôi làm nũng.
"Đội trưởng, em làm bạn gái anh được không?"
"Anh chỉ cần bảo vệ em lúc nguy hiểm, tìm được đồ ăn ngon thì đưa cho em trước, đêm đến làm ấm chân cho em..."
"Để đáp lại, khi anh chiến đấu, em sẽ lặng lẽ cổ vũ cho anh!"
Tôi kìm nén sự phấn khích, trả lời: "Được."
Quả nhiên, tôi và Tùy Đường là một cặp trời sinh.
Cho dù cô ấy đã quên tôi là ai, vẫn sẽ chọn tôi một lần nữa.
Khi tận thế đến, tôi thức tỉnh dị năng mạnh mẽ, cộng thêm thanh đường đ/ao ch/ém sắt như bùn này.
Tôi đã gi*t rất nhiều động thực vật biến dị, và cả rất nhiều... con người.
Cảm xúc tiêu cực đôi khi sẽ trỗi dậy.
Có những lúc tôi thậm chí nghi ngờ, sở hữu dị năng, gi*t ch*t đồng loại như mình, liệu còn là con người không?
Cho đến khi Tùy Đường đến bên cạnh tôi.