Tôi ngồi ngoan ngoãn, trên mặt kịp thời lộ ra vẻ ngượng ngùng.
"Mẹ em bảo phụ nữ biết nấu ăn thì mới dễ lấy chồng ạ."
Biểu cảm của giáo viên chủ nhiệm dần sụp đổ, ông ta không ngờ tôi lại đưa ra câu trả lời này.
Ông ta nhắm mắt lại, tôi đoán trong lòng ông ta đã ch/ửi tôi không sót câu nào rồi.
"Suy nghĩ này của em rất nguy hiểm, em nên có lý tưởng cao xa, chứ không phải chỉ quẩn quanh trong mấy cái chuyện tình cảm nhỏ nhặt."
Tôi nghiêng đầu, nhìn ông ta đầy ngơ ngác: "Nhưng thầy ơi, lý tưởng có ăn được không ạ?"
"Trong đầu em chỉ có cơm thôi sao?"
Giáo viên chủ nhiệm hoàn toàn không nhịn được nữa, nụ cười trên mặt nhạt dần, thấp thoáng dấu hiệu của sự gi/ận dữ.
Tôi co rúm người lại, ra vẻ bị dọa đến mức không dám nói lời nào.
Ông ta thở hắt ra, cầm chén trà trên bàn lên uống một ngụm.
"Em tự về nhà suy nghĩ kỹ đi, chỗ tài liệu này cứ mang về đi."
Nói đoạn, ông ta phẩy tay, không muốn nói chuyện với tôi nữa.
Chặn họng ông ta một vố, tâm trạng tôi vô cùng tốt, cầm đống tài liệu mà đối với tôi chẳng khác nào giấy vụn này bước ra ngoài.
Vừa ra khỏi văn phòng, tôi nghe thấy tiếng động ở cầu thang, tiếng nức nở ngắt quãng nghe y hệt Vương Y Tiêu.
Tôi nép người vào góc tường, tập trung lắng nghe động tĩnh ở cầu thang.
"Hôm nay thái độ của cậu ấy với em đột nhiên như vậy, liệu cậu ấy có biết gì rồi không?"
Giọng Vương Y Tiêu vốn mềm mỏng, lúc này lại mang theo tiếng khóc, càng khiến người ta thương xót.
Từ Thế Trạch ôm cô ta vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô ta, ánh mắt dịu dàng.
"Yên tâm đi, anh sẽ không để chuyện này xảy ra sơ suất đâu. Đến lúc đó anh sẽ kéo chân cô ta lại, em cứ yên tâm mà đón chờ tương lai tươi sáng."
Nói xong câu này, trong mắt anh ta thoáng hiện lên tia tà/n nh/ẫn.
Tôi nhếch mép cười lạnh, dựa vào đâu mà tương lai của cô ta lại phải đổi bằng cuộc đời của tôi?
Lần này, cả ba người bọn chúng, tôi sẽ không tha cho một ai.
Tôi lắc lắc xấp giấy trên tay, cố tình tạo ra tiếng lạch cạch.
Cả hai lập tức cảnh giác tách ra, thấy tôi từ góc tường bước ra, sắc mặt cả hai đều có chút căng thẳng.
Họ sợ những lời vừa rồi bị tôi nghe thấy.
"Hai người đang làm gì ở đây thế?"
Nghe vậy, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm, Từ Thế Trạch bước về phía tôi, nở một nụ cười.
"Kiều Dư, các em nói chuyện xong rồi à? Để anh đưa em về nhé."
Tôi liếc nhìn Vương Y Tiêu bên cạnh anh ta.
Lúc này cô ta đang cắn môi, tự cho là kín đáo liếc Từ Thế Trạch một cái.
"Không cần đâu, mình không làm phiền hai người hẹn hò nữa."
Tôi phẩy tay, xoay người định đi lối khác.
"Đợi đã, không phải như em nghĩ đâu."
Từ Thế Trạch tiến lên hai bước nắm lấy tay tôi, ánh mắt nhìn tôi xen lẫn những cảm xúc phức tạp.
Chương 3
Tốc độ của anh ta quá nhanh, Vương Y Tiêu bị chen lấn đến lảo đảo, ném cho tôi một ánh mắt oán đ/ộc.
Tôi coi như không thấy.
"Cô ấy chỉ hỏi anh về chuyện đăng ký nguyện vọng đại học thôi, chúng ta nói xong rồi, để anh đưa em về."
Sắc mặt Vương Y Tiêu lập tức trở nên tủi thân, yếu ớt gọi một tiếng "A Trạch".
Nào ngờ Từ Thế Trạch hoàn toàn phớt lờ cô ta, nghiêng đầu đợi câu trả lời của tôi.
"Chúng ta không tiện đường, không cần thiết đâu."
Tôi nhớ rõ Từ Thế Trạch đi ngược hướng hoàn toàn với tôi, phải vòng thêm một tiếng đồng hồ, vì Vương Y Tiêu mà anh ta cũng chịu khó thật đấy.
"Nhưng anh muốn ở bên em thêm một lát."
Giọng anh ta dịu dàng, nếu không biết rõ sự tình, chắc tôi cũng tưởng anh ta có ý với mình.
Còn bây giờ, tôi phân biệt rõ ràng sự tính toán trong mắt anh ta.
"A Trạch, rõ ràng anh đã hứa tối nay sẽ..."
"Em về trước đi."
Vương Y Tiêu còn muốn nói gì đó, nhưng bị Từ Thế Trạch ngắt lời.
Trong lòng tôi thấy phiền phức, nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ dịu dàng ấy.
Khi tôi bước ra khỏi trường, trời đã dần tối, tia nắng cuối cùng đã khuất sau đường chân trời.
Từ Thế Trạch mặc áo sơ mi trắng, trông thật sự có chút phong thái của nam chính trong tiểu thuyết thanh xuân.
Tôi nhớ dường như chính vào lúc này của kiếp trước, chúng tôi đã phá vỡ bức tường ngăn cách.
Quả nhiên, sau vài phút im lặng, Từ Thế Trạch không nhịn được nữa.
"Kiều Dư, thực ra anh đã chú ý đến em từ rất lâu rồi."
"Ồ."
Tôi đang cúi đầu nghĩ về chuyện đăng ký nguyện vọng, chẳng hề để tâm anh ta đang nói gì.
"Vậy em có thể cho anh một cơ hội không?"
Anh ta tiến lên một bước đứng trước mặt tôi, chặn đường đi của tôi.
Lúc này tôi mới phản ứng lại chuyện gì đang xảy ra, mũi đã đ/ập vào ngựk anh ta, đ/au nhói.
"Không được."
Biểu cảm nắm chắc phần thắng trên mặt Từ Thế Trạch còn chưa kịp thu lại, vẻ kinh ngạc đã hiện lên, sắc mặt anh ta trong phút chốc trở nên vô cùng vặn vẹo.
"Tại sao?"
Tôi giãn khoảng cách với anh ta, đá/nh giá anh ta từ đầu đến chân.
"Anh có điểm nào xứng đáng để tôi thích?"
"X/ấu, thành tích còn không bằng tôi, g/ầy như cọng giá đỗ."
Từ Thế Trạch ở trường cũng được coi là nam thần, cộng thêm qu/an h/ệ của bố anh ta, bao nhiêu năm nay luôn được tung hô, đâu có ai dám m/ắng anh ta như vậy.
Tôi liếc thấy tay anh ta ở bên cạnh nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm, gân xanh nổi lên.
Sợ anh ta không giữ được bình tĩnh mà động thủ với tôi, tôi âm thầm căng cứng cơ thể để tiện đường chạy trốn.
Kết quả là anh ta nhẫn nhịn, gượng gạo nở một nụ cười.
"Hôm nay anh đột ngột quá, em không cần vội trả lời anh đâu."
Nói xong, không cho tôi cơ hội từ chối, anh ta vội vã rời khỏi đó.