Tôi véo mạnh vào phần th!t mềm ở eo, hốc mắt lập tức dâng đầy nước mắt.

"Tôi đã làm gì sai mà các người phải s/ỉ nh/ục tôi đến mức này."

Nói đoạn, tôi bịt miệng chạy thẳng về nhà.

Nguyện vọng đại học ngày mai là hạn cuối rồi, tôi phải nhanh chóng nghĩ cách.

Từ Thế Trạch thấy tôi rời đi, đuổi theo tận đến cửa nhà tôi.

"Kiều Dư, em nghe anh giải thích, nó thi đại học không tốt, anh chỉ an ủi nó một chút thôi."

Tôi ở trong nhà cười khẩy, nhưng lời nói ra lại mang theo tiếng nức nở.

"Anh an ủi người ta kiểu đó đấy à, nó đã dán ch/ặt vào người anh rồi kìa."

Từ Thế Trạch nói với tốc độ cực nhanh: "Nó lớn lên cùng anh từ nhỏ, chúng anh giống như anh em ruột th!t vậy."

Nghe vậy tôi thấy buồn nôn, anh em cái gì, tôi thấy là "em gái mưa" thì có.

Thời gian đã không còn sớm, tôi lười đôi co với hắn.

"Anh về trước đi, ngày mai chúng ta nói chuyện tiếp."

Từ Thế Trạch vẫn muốn tranh thủ thêm, thấy tôi kiên quyết không buông lời, hắn thở dài một tiếng.

"Anh biết trong lòng em chắc chắn không thoải mái, em bình tĩnh lại đi, ngày mai chúng ta cùng đăng ký nguyện vọng được không?"

Tôi hạ giọng đồng ý, bây giờ việc quan trọng nhất là đuổi hắn đi.

Tiếng bước chân ngoài cửa dần xa, tôi rón rén ra khỏi nhà, x/ác nhận Từ Thế Trạch đã rời đi mới gõ cửa nhà chú ở tầng trên.

Chú là người phương Bắc, vì vợ không muốn rời xa quê hương nên mới đến thị trấn nhỏ miền Nam này của chúng tôi.

Hai vợ chồng họ kinh doanh một siêu thị trong khu chung cư, hàng xóm đá/nh giá về họ rất cao, nên tôi mới dám đến.

"Chú ơi, ngày mai là hạn cuối đăng ký nguyện vọng đại học rồi, nhưng nhà cháu không có máy tính, cháu có thể dùng máy tính nhà chú một lát không ạ?"

Chú trông có vẻ dữ dằn, miệng ngậm một điếu th/uốc chưa châm lửa.

"Con bé này, chuyện đại học quan trọng thế mà người nhà cháu không ai về à?"

Tôi gật đầu.

"Trễ một ngày là mất đi một ngày tiền, cháu không muốn bố mẹ vì cháu mà phân tâm."

Chú gật đầu đầy tán thưởng.

"Vào đi, chú bảo thím nấu cho bát mì."

Nói rồi chú nghiêng người cho tôi vào.

Tôi thuần thục nhập địa chỉ trang web và điền nguyện vọng.

"Chà, điểm chuẩn của Đại học H không thấp đâu nhỉ, thi tốt lắm đúng không?"

"711 điểm, đứng đầu trường cháu đấy ạ."

Chú cười sảng khoái, vỗ mạnh vào vai tôi.

"Đúng là con bé nỗ lực, thằng con nhà chú hồi đó thi cử chả ra làm sao cả."

"Thế này chắc là trạng nguyên rồi nhỉ."

Tôi ngại ngùng gật đầu.

Nói chuyện một lúc, một bát mì nóng hổi đã đặt trước mặt tôi, chú hất cằm về phía tôi.

"Ăn đi, tay nghề của thím cháu thì không chê vào đâu được, nhìn cái dáng người mảnh khảnh của cháu, chắc ở nhà không ai chăm ăn uống tử tế rồi."

Hơi nóng bốc lên, tôi chớp mắt, nén sự cay xè trong hốc mắt xuống.

"Cháu cảm ơn chú thím ạ."

Nửa tiếng sau, tôi mang theo cái bụng no căng trở về nhà và ngủ một giấc ngon lành.

Ngày hôm sau, tôi bị đá/nh thức trong sự bực bội bởi tiếng gõ cửa "bộp bộp bộp".

Từ Thế Trạch xách theo chiếc máy tính xách tay đứng ngoài cửa, trên mặt là nụ cười không thể giấu nổi.

Tôi biết là mục đích của bọn chúng sắp đạt được, nên hắn mới vui vẻ như vậy.

"Kiều Dư, anh mang máy tính đến để cùng đăng ký nguyện vọng đây!"

Tôi đứng ở cửa, khoanh tay trước ngựk.

"Anh về đi, nguyện vọng của tôi đã điền xong rồi."

Biểu cảm của hắn sụp đổ ngay lập tức, nhưng vẫn phải cố diễn cho trọn vẹn.

"Không sao, là ngành tiếng Anh của Đại học B đúng không? Anh nhớ là môn tiếng Anh của em rất tốt."

Tôi nhìn hắn với ánh mắt thờ ơ, chằm chằm vào mắt hắn.

"Tại sao lại đăng ký tiếng Anh, vì Vương Y Tiêu thích tiếng Anh à?"

Nghe thấy tên Vương Y Tiêu, trong mắt Từ Thế Trạch thoáng hiện lên vẻ hoảng lo/ạn, và cả chút dò xét.

"Chuyện này thì liên quan gì đến Vương Y Tiêu, em vẫn còn gi/ận nó à?"

"Anh thề, anh và nó không có gì cả, trong lòng anh chỉ có mình em thôi."

Chương 6

Vừa nói, hắn còn giơ ba ngón tay lên bên tai, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Nhìn bộ dạng cố gắng diễn kịch của hắn, tôi thầm vỗ tay trong lòng.

Thảo nào kiếp trước tôi bị hắn lừa thảm hại đến vậy, giờ nhìn lại thì hắn cũng có chút kỹ năng diễn xuất đấy.

Giải Oscar n/ợ hắn một bức tượng vàng.

"Muốn để nó dùng thân phận của tôi để học cái trường đại học mà nó hằng mơ ước sao?"

Tôi thản nhiên nói ra câu này, đồng tử Từ Thế Trạch co rút lại, sau đó từ từ giãn ra như cũ.

"Kiều Dư em đang nói gì vậy, anh không hiểu."

"Tôi đã đăng ký rồi, ngành Khoa học máy tính, có lẽ phụ lòng mong đợi của các người rồi."

"Anh cũng không cần diễn kịch nữa, chúng ta bây giờ không còn qu/an h/ệ gì nữa đâu."

Biểu cảm của hắn nhạt dần, cuối cùng chỉ còn lại vẻ u ám.

"Em biết từ lâu rồi."

Tôi cười, đầy mỉa mai.

"Đúng vậy, nhìn các người đuổi theo tôi như những con chó thật sự rất thú vị, nhưng tôi không muốn chơi nữa."

"Bỏ cuộc đi mấy người."

Mặt Từ Thế Trạch đỏ bừng vì tức gi/ận, gân xanh trên trán nổi lên.

Nếu trên tay hắn không phải là máy tính xách tay, tôi thậm chí nghi ngờ hắn sẽ đ/ập thẳng vào đầu tôi.

Hắn giơ tay ra, tôi lập tức lùi lại một bước, hét toáng lên.

"Có người sàm sỡ! C/ứu với!"

Những người hàng xóm xung quanh đều quen biết tôi, có không ít nhà từng nhờ tôi dạy kèm cho con cái họ.

Đương nhiên, mọi người đều biết nhà tôi không có ai, nên lập tức mở cửa chạy ra.

"Ai đấy! Kiều Dư đừng sợ, có dì ở đây rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thần tôn thì sao?

Chương 10
Đến kỳ động tình của loài rắn, ta tiện tay tìm một con rắn đực nhỏ trong rừng để giải quyết. Rắn đực... hì hì, quả thật không tệ. Chỉ tiếc là nó bị thương, thần trí mơ hồ. Thế là ta trực tiếp cuốn nó về động phủ, ngày ngày ôm ấp, nếm đủ tư vị. Trong khi đó, bên ngoài tam giới đều đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm vị Thượng Cổ Thần Long Tiên Tôn bị trọng thương rơi xuống hạ giới. Ta chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện linh tinh ấy, chỉ ôm chú rắn nhỏ của mình ngủ ngon lành. Không bao lâu sau, bụng ta bỗng quặn đ/au... Ta... vậy mà lại mang th/ai trứng! Theo nguyên tắc "bỏ cha giữ con", ta đ/á chú rắn nhỏ ra khỏi động phủ. Hai tháng sau, tam giới đại lo/ạn. Thần Tôn phát đi/ên, lật tung trời đất để tìm một người. Mà đúng lúc ấy, rắn con của ta phá vỏ chui ra... Khoan đã... Sao trên đầu nó lại có sừng?!
41.74 K
6 Kẻ Mạo Danh Chương 11
8 Làng Ngu Chương 11
10 Sao em chỉ là Beta? Chương 15
11 Thi Quỷ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm