Tôi nằm trên sàn, đầu đầy m/áu, nhưng bố mẹ chỉ lo lắng xem đứa em trai đá/nh tôi có bị thương hay không.
Một giọng nói vang lên trong đầu tôi: Vào năm em trai sáu tuổi, tôi sẽ biến thành nó.
Tôi hỏi giọng nói đó: "Vậy khi nào mới đổi lại được?"
Giọng nói đáp: "Cho đến khi nào con muốn đổi lại thân x/ác này."
Được thôi, vậy thì đợi đến khi em trai c/ăm gh/ét bố mẹ nhất rồi hãy đổi lại vậy.
Đó chắc chắn sẽ là màn kịch đặc sắc nhất.
Mẹ tôi dùng đầu ngón tay miết đi miết lại tờ phiếu siêu âm.
Bà cười đến mức cả người run lên.
"Cuối cùng cũng là một đứa con trai."
"Phán Phán, con mau lại đây sờ thử em trai con xem."
Tôi chậm chạp bước tới, nhưng không ngờ chân ghế lại khiến tôi vấp ngã chúi về phía trước.
Một tay tôi chống lên bụng mẹ.
Sắc mặt mẹ tôi thay đổi ngay lập tức, bà tái mét mặt mày, giơ tay t/át tôi một cái đ/au điếng.
"Đồ sao chổi, tao thấy mày muốn gi*t em trai mày đúng không! Nếu em trai mày có mệnh hệ gì, tao bắt mày đền mạng cho nó."
Mẹ tôi gi/ận đến mức hai tay r/un r/ẩy, cổ họng nghẹn ứ như sắp n/ổ tung.
"Mẹ, con không cố ý."
Tôi lí nhí nói.
Mẹ tôi lại vung thêm một cái t/át nữa: "Việc gì mày làm cũng không xong, tao thấy mày ch*t quách đi cho rồi."
Bà làm ruộng quanh năm nên sức lực rất lớn.
Tôi bị bà đá/nh đến mức hoa mắt chóng mặt.
Nhưng đối với tôi, những chuyện này đã như cơm bữa.
Mỗi khi bố mẹ không vui, họ lại lôi tôi ra đá/nh để trút gi/ận.
Tôi nhớ lần nghiêm trọng nhất, bà đã dùng gậy gỗ đặc đá/nh g/ãy một chân tôi.
Năm tôi năm tuổi, em trai Vương Diệu Long chào đời.
Mẹ tôi thậm chí còn chưa ở cữ xong đã bế em trai đi dạo khắp làng.
Gặp ai bà cũng khoe: "Nhìn xem, đây là Diệu Long nhà tôi đấy."
Khi nhìn thấy thím Vương, lỗ mũi bà như muốn chĩa lên tận trời.
"Người ta bảo nuôi con để dưỡng già, tôi thấy vẫn phải nuôi con trai mới được. Nếu không thì bà bảo ông nhà bà cố gắng thêm chút nữa đi, biết đâu lại chẳng đẻ được thằng cu m/ập mạp."
Thím Vương là người tốt bụng nhất làng, thím kết hôn ba mươi năm rồi nhưng vẫn chưa có mụn con nào.
Mẹ tôi là người giỏi nhất trong việc xát muối vào nỗi đ/au của người khác.
Thấy thím Vương cứng họng, bà càng đắc ý.
Lúc mới sinh, em trai đã có mái tóc đen dày và ba chiếc răng sữa.
Mẹ tôi luôn cười bảo: "Chả trách lúc mang th/ai mẹ g/ầy rộc đi, hóa ra là tại thằng nhóc con này hút hết chất dinh dưỡng của mẹ rồi."
Bà cưng chiều nựng nịu má em trai, đôi mắt nheo lại thành hình vầng trăng khuyết.
Thế nhưng, khi bà cho em trai bú lần nữa, bà không thể cười nổi nữa.
Bà ôm em trai, mặt tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Bà hét lên: "Vương Phán! Mày muốn gi*t người à? Không thấy em trai mày đang cắn tao sao? Mau lại đây giúp một tay!"
Tôi lại gần nhìn, em trai đang cắn ch/ặt không có dấu hiệu buông ra.
Tôi đành phải nhẹ nhàng gỡ miệng nó ra.
Giây tiếp theo, tôi bị một cú đ/á văng xuống đất.
Bố tôi với vẻ mặt u ám khiến người ta rùng mình.
Ông xót xa xoa cái má đang đỏ ửng vì bị véo của em trai, đ/ộc á/c nói: "Nó cắn một cái thì mày mất miếng th!t nào à?"
Nói xong, ông bế lấy em trai từ tay mẹ.
Lạ thay, em trai vừa nhìn thấy bố đã há miệng cười "khúc khích".
Những vệt m/áu vương trên miệng nó trông thật đ/áng s/ợ.
Mẹ tôi nhíu mày kéo áo lên.
Bà thậm chí chẳng dám cãi lại bố.
Bà nhẹ nhàng vỗ vào mông em trai: "Thằng nhóc con, sao lại cắn mẹ mạnh thế chứ."
Bố tôi đảo mắt: "Đàn bà con gái thì biết cái gì? Diệu Long nhà chúng ta là đàn ông con trai, sức lực đương nhiên phải lớn rồi."
Mẹ tôi đứng bên cạnh cười lấy lòng.
Thoắt cái đã năm năm trôi qua.
Em trai cũng cao lớn hơn nhiều.
Hoàn toàn trái ngược với đứa trẻ vàng vọt g/ầy gò như tôi.
Em trai có một sở thích đặc biệt.
Nó dường như cực kỳ yêu thích gia cầm.
Vì điều này, bố đã vung tay m/ua hẳn 50 con gà con cho nó.
Nó đuổi theo sau lũ gà con, nhìn chúng hoảng lo/ạn chạy trốn mà trên mặt nở nụ cười.
Thế nhưng ba ngày trôi qua, 50 con gà chỉ còn lại 2 con.
Số còn lại đều đã ch*t.
Tôi tận mắt nhìn thấy em trai bóp cổ chúng, lộ ra vẻ mặt đắc thắng.
Không ngoại lệ, những con gà này đều được dọn lên bàn ăn.
Mẹ luôn biến tấu đủ cách để nấu món ngon cho em trai.
Hoặc là canh gà, hoặc là gà nướng, hoặc gà rán.
Tôi chỉ có thể đứng bên cạnh nuốt nước bọt.
Khi tâm trạng em trai tốt, nó sẽ ném một hai con gà con xuống đất.
Nó nhìn tôi từ trên cao:
"Ban cho mày đấy, ăn nhanh đi."
"Em trai cho mày mà mày không ăn à? Mày mà dám lãng phí thức ăn, tao đá/nh ch*t mày."
Tôi lồm cồm bò dậy nhặt miếng th!t gà dính đầy bụi đất nhét vào miệng.
Sau đó, sở thích của em trai chuyển sang tôi.
Nó đứng bên giường tôi vào lúc nửa đêm, cầm một cây kéo và c/ắt trụi mái tóc dài của tôi.
Khi mẹ biết chuyện, bà tỏ vẻ tiếc nuối.
Một luồng hơi ấm dâng lên, tôi tưởng rằng lần này mẹ sẽ đòi lại công bằng cho mình.