Tôi không biết cậu ấy lấy đâu ra nhiều năng lượng đến thế.
Ngoài công việc bận rộn, cậu ấy vẫn kiên trì chăm sóc tôi vô cùng chu đáo.
Hôm nay, sư đệ - người đang nằng nặc đòi nấu món cá diếc sốt chua ngọt cho tôi - đã vô tình bị dầu nóng trong chảo làm bỏng tay.
Cậu ấy nhìn tôi đầy tủi thân: "Tiểu Ngọc à, nhìn em thế này là tàn phế rồi, một tay không tự lo liệu được cuộc sống nữa."
"Vết thương của em không được đụng nước, hay là cho em ngủ phòng khách, chăm sóc em vài ngày đi."
Tôi nhìn vết phồng rộp sưng to trên tay cậu ấy: "Được rồi, đừng có làm nũng nữa, đi đi, để chị đưa em đến b/ệnh viện xem sao."
Cậu ấy lại dùng bàn tay còn lại nắm ch/ặt lấy tôi, ánh mắt rực ch/áy nhìn tôi: "Không cần đâu, chị chính là liều th/uốc tốt nhất rồi."
Nhìn sư đệ cứ lì lợm nằm ườn trên ghế sofa, tôi thật sự cạn lời.
Đành lấy th/uốc mỡ trị bỏng dự phòng ra bôi cho cậu ấy.
Dù cúi đầu, tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của sư đệ.
Tôi biết tình cảm của cậu ấy dành cho tôi, nhưng tôi vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi những tổn thương mà Lý Mộc Dương gây ra.
Sư đệ rất tốt, dịu dàng, đẹp trai, việc ngoài xã hội hay việc bếp núc đều giỏi.
Thời niên thiếu, tôi cũng từng có cảm giác rung động với cậu ấy.
Ở bên cạnh cậu ấy rất thoải mái, vui vẻ, tôi không cần phải lo lắng xử lý những chuyện rắc rối giữa bạn trai và "anh em tốt" của anh ta nữa.
Tôi đã có một trải nghiệm chưa từng có.
Trước đây, tôi vì yêu mà đi/ên cuồ/ng hy sinh, coi sự nhẫn nhịn là thói quen.
Âm thầm trả giá tất cả, lặng lẽ chịu đựng mọi thứ.
Đối mặt với sự khiêu khích hết lần này đến lần khác của Vu Sasa, Lý Mộc Dương chỉ biết bảo tôi đừng nhỏ nhen, phải rộng lượng, chưa bao giờ thực sự cân nhắc đến cảm nhận của tôi!
Những ngày ở bên sư đệ dường như cho tôi thấy một dáng vẻ khác của tình yêu.
"Sư tỷ, tay em bị thương nặng thế này, chỉ có nhìn thấy chị mỗi ngày thì mới nhanh khỏi được."
...
Đối mặt với sự im lặng của tôi, sư đệ bá đạo dùng bàn tay lành lặn ôm trọn lấy tôi.
"Sư tỷ, ý của em chị không lẽ không hiểu sao?"
"Từ thuở niên thiếu, em chỉ muốn được ở bên chị mỗi ngày, gắn bó trọn đời, trao cho chị tất cả những gì tốt đẹp nhất trên thế gian này!"
"Đừng vì một cọng cỏ đuôi chó mà từ bỏ cả cánh rừng, cho em một cơ hội đi!"
"Tin em đi, chúng ta mới là cặp đôi tâm đầu ý hợp nhất, chúng ta sẽ cùng nhau chứng kiến dáng vẻ đẹp đẽ nhất của tình yêu!"
Đối mặt với một "tiểu cún con" si tình như vậy, quả thực hơi khó chống đỡ.
Tôi vội vàng thoát ra, nói lời không đầu không cuối:
"Cậu lo cho cái tay của cậu trước đi!"
"Trong phòng khách có đồ ngủ và dép sạch đấy, tự lấy mà dùng."
Sư đệ vui sướng nhảy cẫng lên: "Tuyệt quá, Tiểu Ngọc, chị vẫn còn quan tâm đến em!"
Đúng lúc đó, tiếng đ/ập cửa dữ dội vang lên.
??
Muộn thế này rồi, ai lại đến tìm tôi?
Tôi mở cửa ra, là Lý Mộc Dương - người đã nhiều ngày không gặp.
"Tiểu Ngọc, nghe nói dạo này em không khỏe, anh đến thăm em."
Lý Mộc Dương còn chưa nói hết câu, sư đệ đã chạy tới.
Nhìn thấy sư đệ đang ở chung phòng với tôi, mắt Lý Mộc Dương như phun ra lửa.
Sắc mặt anh ta như bị sét đá/nh, đen kịt lại.
"Thảo nào cứ nằng nặc đòi chia tay, hóa ra là tìm được mối mới rồi?"
"Đây là người mà em gọi là bạn bình thường sao?"
"Sao nào, cho phép anh dẫn anh em về nhà, mà không cho Tiểu Ngọc dẫn anh em về nhà à?"
"Anh tiêu chuẩn kép thế này, mẹ anh có biết không?"
Sư đệ đúng là "cái miệng" lợi hại nhất của tôi.
Nói xong, cậu ấy lại làm vẻ yếu đuối: "Sư tỷ, tay em đ/au quá, bôi th/uốc giúp em đi!"
Lý Mộc Dương tức gi/ận đến mức toàn thân r/un r/ẩy.
"Lưu Dương! Phá hoại tình cảm của người khác là vô đạo đức lắm đấy!"
Lý Mộc Dương r/un r/ẩy như cái cây nhỏ chống chọi trong bão, cả người chao đảo!
Tôi thầm cười lạnh trong lòng, ha ha, sớm biết thế này, sao lúc trước lại làm thế.
"Lý Mộc Dương, anh phải hiểu rõ, chúng ta đã chia tay rồi, tôi ở bên ai, làm gì cũng không liên quan gì đến anh cả!"
"Lưu Dương vì chăm sóc tôi mà bị bỏng tay, giờ đến lượt tôi chăm sóc cậu ấy, điều này rất công bằng và hợp lý!"
"Không, chúng ta chưa chia tay, anh không đồng ý!"
Lý Mộc Dương làm vẻ "tôi không nghe, tôi không nghe" từ chối.
Khóe mắt rưng rưng, đuôi mắt đỏ hoe.
Đây là cái gì đây?
Đàn ông không dễ rơi lệ, chỉ vì chưa đến lúc đ/au lòng?
Ha ha, thế này đã thấm vào đâu?
Trước đây, tôi đã bao lần đ/au đớn xót xa vì sự thân mật giữa Lý Mộc Dương và Vu Sasa.
Lý Mộc Dương lại chẳng hề lay chuyển, chỉ biết trách tôi nhỏ nhen, không đủ rộng lượng.
Còn nói tôi tâm tư bẩn thỉu, cứ muốn đổ nước bẩn lên người anh ta, hiểu lầm mối qu/an h/ệ giữa anh ta và Vu Sasa.
Luôn miệng bảo "Sasa đã đáng thương lắm rồi, em đừng nhắm vào cô ấy nữa! Em phải có lòng đồng cảm, đừng có tính toán chi li đi b/ắt n/ạt một cô gái cô đ/ộc không nơi nương tựa."
"Sư đệ một thân một mình đến thành phố này lập nghiệp đã rất đáng thương rồi, không quen biết ai, tay lại bị thương, tôi là sư tỷ mà không chăm sóc tử tế thì ai chăm sóc?"
"Tôi rõ ràng đang làm việc tốt, anh làm vẻ mặt không cam tâm tình nguyện đó là sao?"
"Hơn nữa, đây là chuyện giữa tôi và sư đệ, thì liên quan gì đến anh?"
Sông có khúc, người có lúc, hôm nay đến lượt anh nếm trải cảm giác này rồi.