Tôi không có cơm ăn, chỉ có thể trơ mắt nhìn bà nội ra đi trong tuyệt vọng.

Lòng đầy c/ăm h/ận, tôi muốn tìm Thẩm Tri Ý đòi lại công bằng, nhưng còn chưa kịp đến gần đã bị vệ sĩ của cô ta đá/nh ch*t.

Ông trời có mắt cho tôi trọng sinh, lần này, tôi tuyệt đối sẽ không đi vào vết xe đổ nữa.

Đợi tôi cố tình làm màu viết xong bản kiểm điểm thì cũng đã đến giờ tắt đèn. Vốn dĩ còn lo Thẩm Tri Ý sẽ tiếp tục tìm lý do, nhưng khi thấy cái thùng dưới giường cô ta, tôi mới nhẹ nhõm hơn một chút.

Nhưng nghĩ đến thông tin cá nhân trên đó, tôi đã in sẵn ID tài khoản của mình ra.

Người nhận tuy là tôi, nhưng kiếp này tôi không hề đi lấy kiện hàng, cho dù đối phương có tìm đến trường lần nữa, cái nồi đen này cũng đừng hòng đổ lên đầu tôi!

Ba ngày sau, từ sáng sớm, tôi đã dự tính thời gian bác nông dân tìm đến và đến cổng trường từ trước.

Bác ấy vừa dựng điện thoại livestream chuẩn bị hô hoán, tôi liền đưa tờ giấy đó ra trước mặt bác.

"Bác ơi, người m/ua cam không phải là cháu, người ăn quỵt lại càng không phải là cháu, bác tìm đúng người m/ua rồi hãy nói chuyện tiếp!"

Kết quả bác ấy cười lạnh, rút điện thoại ra bật cho tôi xem một đoạn video.

"Tuy bác già rồi, nhưng mắt chưa có m/ù, cháu tự xem cho kỹ đi, người trong video này có phải là cháu không!"

"Bác là nông dân, cả đời làm ăn chân chính, nếu không có bằng chứng x/ác thực, bác có tìm đến cháu không?"

Nhìn thấy video, tôi kinh hãi đến mức dựng tóc gáy. Người bê cam trong đó có vóc dáng y hệt tôi.

Chiếc áo khoác lông vũ mặc trên người cũng chính là chiếc tôi đang mặc hôm nay, còn góc nghiêng khuôn mặt mà cô ta vô tình để lộ ra, hoàn toàn giống hệt tôi!

Nhưng tôi rõ ràng không hề đi lấy kiện hàng!

Th/ủ đo/ạn này đã làm đảo lộn mọi kế hoạch của tôi.

Tôi hoảng lo/ạn, vội vàng mở điện thoại cho bác ấy xem tài khoản m/ua sắm của mình, không ngờ bác ấy trực tiếp đẩy tôi ra.

"Tai nghe không bằng mắt thấy, cháu có thời gian ngụy biện, sao không thanh toán tiền cho bác, tất cả chỉ có 59.9 tệ thôi mà!"

Lúc này trong phòng livestream cũng đã tràn vào không ít người.

【Cô gái nhỏ sao mặt dày thế không biết, thật mất mặt sinh viên đại học, không ăn nổi cam thì đừng ăn, lại còn đi ăn quỵt!】

【Nếu con gái tôi mà thế này, tôi đá/nh ch*t nó luôn, đừng đi học nữa, học làm người trước đi!】

Theo số lượng người trong phòng livestream ngày càng đông, những lời mắ/ng ch/ửi tôi càng lúc càng khó nghe.

Nếu không phải vì vụ b/ạo l/ực mạng do bồi thường tiền vì chột dạ ở kiếp trước, có lẽ lúc này tôi đã chấp nhận đền tiền cho xong chuyện.

Nhưng cư dân mạng đang kích động như vậy, tôi hiểu cấp bách nhất bây giờ là phải rửa sạch hiềm nghi của mình!

Tôi nảy ra một ý, nhìn vào thời gian trên video giám sát.

"Tiền cháu có, nhưng cái nồi đen này cháu không gánh, bác nhìn thời gian trên camera xem, lúc đó cháu đang viết bản kiểm điểm ở chỗ dì Triệu quản lý ký túc xá, làm sao có thể đi lấy kiện hàng!"

Vì giọng tôi rất lớn, cộng thêm việc bác ấy đang cầm gậy livestream nên đã thu hút sự chú ý của không ít sinh viên.

Có người quen biết tôi liền lên tiếng giúp tôi.

"Hàn Nhiễm học rất giỏi, tuy điều kiện gia đình bình thường nhưng năm nào cậu ấy cũng nhận học bổng, chắc chắn không vì mấy thùng cam này mà quỵt tiền đâu!"

Có người bĩu môi, "Học không giỏi không có nghĩa là nhân phẩm tốt, biết người biết mặt không biết lòng, điều kiện cậu ta không tốt nên mới ăn quỵt đấy!"

Bác nông dân cũng do dự, tôi chân thành đảm bảo với bác ấy:

"Nếu thật sự là cháu làm, cháu nhất định sẽ chịu trách nhiệm. Bị kỷ luật sẽ mất học bổng, cháu làm sao có thể lấy chuyện này ra đùa giỡn được!"

"Chúng ta cùng đi tìm dì quản lý ký túc xá, dì ấy có thể chứng minh sự trong sạch cho cháu!"

Bạn nữ lên tiếng giúp tôi lúc nãy cũng bắt đầu hỗ trợ.

"Đúng vậy, dì Triệu quản lý ký túc xá trường mình là cán bộ xuất ngũ, người rất chính trực, trắng đen rõ ràng."

"Nếu Hàn Nhiễm nói đang viết bản kiểm điểm thì chắc chắn là thật, cậu ấy còn phải tranh học bổng quốc gia, không thể nào lấy tương lai của mình ra đùa được!"

Tôi cảm kích nhìn bạn nữ đó một cái, lại giơ hai tay lên thề thốt chân thành với bác nông dân: "Xin bác hãy tin cháu, nếu thật sự là cháu làm, cháu cam tâm chịu ph/ạt!"

Cuối cùng, bác nông dân thở hắt ra, nói với những người trong phòng livestream: "Đã đến đây rồi, bác cũng không thể oan uổng một đứa trẻ, vậy chúng ta cùng đi xem sao!"

"Tiền không nhiều, nhưng cái bác cần là lẽ phải!"

Tôi trút được gánh nặng, dẫn bác nông dân đi về phía ký túc xá nữ.

Vì tôi cũng từng lộ diện vài lần trong các đại hội của trường nên trên đường đi lại có thêm không ít sinh viên đi theo xem náo nhiệt. Khi đến văn phòng quản lý, đã có năm sáu mươi người!

Nhìn thấy nhiều người như vậy, tôi không hề cảm thấy thấp thỏm như kiếp trước, ngược lại lòng còn bình ổn hơn.

Càng nhiều người, càng có nhiều người làm chứng cho tôi.

Nhưng tôi không ngờ rằng, đến văn phòng quản lý lại chỉ có một người lạ mặt!

Tôi vội vàng tiến lên hỏi: "Chào dì, dì Triệu đâu ạ?"

Người đối diện không dừng tay đan áo, hờ hững liếc mắt lên.

"Dì ấy có việc ở quê, về giải quyết rồi, mấy ngày nay đều là dì trực!"

Bác nông dân nghe vậy đỏ bừng cả mặt vì gi/ận, chỉ tay vào mũi tôi quát lớn:

"Cô bé này, thật đ/ộc á/c, uổng công bác tin tưởng cháu như vậy, không ngờ cháu lại giở trò với bác!"

Phòng livestream cũng bùng n/ổ, những lời chỉ trích tôi ập đến tới tấp.

【Chuyện gì thế này! Gậy ông đ/ập lưng ông à?】

【Thật uổng công tôi tin nó giống bác nông dân, tìm một người vốn dĩ đã xin nghỉ để làm chứng, đây là tâm địa gì thế này!】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thần tôn thì sao?

Chương 10
Đến kỳ động tình của loài rắn, ta tiện tay tìm một con rắn đực nhỏ trong rừng để giải quyết. Rắn đực... hì hì, quả thật không tệ. Chỉ tiếc là nó bị thương, thần trí mơ hồ. Thế là ta trực tiếp cuốn nó về động phủ, ngày ngày ôm ấp, nếm đủ tư vị. Trong khi đó, bên ngoài tam giới đều đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm vị Thượng Cổ Thần Long Tiên Tôn bị trọng thương rơi xuống hạ giới. Ta chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện linh tinh ấy, chỉ ôm chú rắn nhỏ của mình ngủ ngon lành. Không bao lâu sau, bụng ta bỗng quặn đ/au... Ta... vậy mà lại mang th/ai trứng! Theo nguyên tắc "bỏ cha giữ con", ta đ/á chú rắn nhỏ ra khỏi động phủ. Hai tháng sau, tam giới đại lo/ạn. Thần Tôn phát đi/ên, lật tung trời đất để tìm một người. Mà đúng lúc ấy, rắn con của ta phá vỏ chui ra... Khoan đã... Sao trên đầu nó lại có sừng?!
41.74 K
6 Kẻ Mạo Danh Chương 11
8 Làng Ngu Chương 11
10 Sao em chỉ là Beta? Chương 15
11 Thi Quỷ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm