"Vừa rồi... tại sao em lại nói với Lâm Khê là chúng ta không quen biết?"
Được rồi, gặp phải câu hỏi khó trả lời, tôi chọn cách im lặng.
Anh ấy vừa gi/ận vừa sốt ruột.
Trong giọng nói còn pha chút tủi thân không rõ nguyên cớ: "Có phải em chê anh già, không đem ra ngoài giới thiệu được nên thấy x/ấu hổ không?"
Tôi thầm nghĩ, không phải! Tất nhiên là không phải!
Chu Tự năm nay 29 tuổi, nhưng tôi cũng đã 22 rồi.
Chênh lệch bảy tuổi, là phạm vi tôi có thể chấp nhận được.
Hơn nữa anh ấy đẹp trai, dáng người lại chuẩn.
Người ta vẫn thường nói, ngoại hình của bạn trai chính là niềm tự hào của bạn gái.
Khó khăn lắm mới yêu được một đối tượng lên hình đẹp như vậy, tôi chỉ h/ận không thể ngày nào cũng chụp ảnh, rồi chèn thêm bản nhạc BGM đã lưu từ lâu để khoe lên khắp các nền tảng.
【Hành tinh cô đơn~ xoay bao lâu~~ mới gặp được anh ~ đến gần bên em~~】
【Anh xuất hiện như một thiên thần~ dễ dàng thỏa mãn mọi ảo tưởng của em~~】
...
Nhưng xui xẻo thay! Anh ấy lại là... con trai của giáo sư hướng dẫn tôi.
Hai tháng trước.
Chu Tự đang chơi bóng ở sân trường.
Lúc đó tôi và bạn vừa tan học, đi ngang qua sân bóng thì thấy một đám nữ sinh đang xì xào bàn tán sau hàng rào.
Tôi nhất thời tò mò, cũng tiến lại gần xem.
Anh ấy mặc áo đấu trắng, trông gọn gàng đến chói mắt.
Dẫn bóng, bật nhảy, ném bóng, mọi động tác đều mượt mà trôi chảy.
Khi đó, anh ấy vừa đá/nh xong một trận, những sợi tóc mái đẫm mồ hôi dính bết trên vầng trán cao, làn da trắng lạnh làm những giọt mồ hôi mỏng đó trở nên vô cùng bắt mắt.
Lại tình cờ đứng ngay trước mặt tôi uống nước.
Trái cổ khẽ chuyển động rõ rệt, rồi lại một lần nữa.
Tôi thừa nhận, tôi đã nảy sinh ý đồ x/ấu.
Tôi hỏi xin phương thức liên lạc của anh.
Không ngoài dự đoán, cũng là điều nằm trong dự tính.
Tôi bị từ chối.
Nhưng tôi không bỏ cuộc, sau khi nghe ngóng khắp nơi, cuối cùng cũng lấy được phương thức liên lạc của anh từ một vị sư huynh cùng khoa.
Bám riết không tha hơn một tháng trời, tuần trước mới vừa chính thức hẹn hò.
Khi biết Chu Tự 29 tuổi, anh ấy còn khá lo lắng hỏi: "Em có thấy anh quá già không?"
Lúc đó tôi đắm chìm trong tình yêu ngọt ngào, nhón chân, ngẩng đầu, hôn mạnh lên môi anh một cái.
Không chút dè dặt khen ngợi: "Trạng thái cảm xúc ổn định, biết chăm sóc người khác, dịu dàng mà lại có chừng mực, biết nấu ăn, biết dùng chảo, đây chẳng phải là kiểu bạn trai 'ông chú' trẻ trung mà em hằng mong ước sao."
Mọi chuyện vốn dĩ vẫn tốt đẹp!
Cho đến ngày hôm qua, tôi vô tình nhìn thấy tấm ảnh gia đình trên bàn làm việc của giáo sư.
Tuy nhiên, việc tôi là học trò của bố anh ấy thì Chu T/ự v*n chưa biết.
Giáo sư cũng không biết.
Đúng là sắc đẹp là con d/ao hai lưỡi mà!
Nếu để giáo sư biết, đứa học trò tệ nhất của ông lại đi tán tỉnh con trai ông.
Liệu tấm bằng thạc sĩ mà tôi phải vất vả lắm mới thi đỗ có tan thành mây khói như kem không...
Thế nên chiều hôm qua, tôi đã quyết định chia tay và chặn liên lạc một thể.
Suy nghĩ trong đầu tôi đang chạy lo/ạn xạ, Chu Tự lại dính lấy tôi.
"Bé cưng, không chia tay được không?"
"Có phải tối hôm trước anh làm em đ/au không?"
"Tại em bảo thích bị bóp cổ, nắm cổ tay, nên anh mới..."
Tôi đỏ bừng mặt, lập tức bịt miệng anh lại, ngăn anh nói tiếp.
Thấy tôi không nói gì, anh lại sốt ruột!
Anh đưa tay nắm lấy gấu áo, kéo mạnh từ trên đầu xuống, cởi bỏ hoàn toàn chiếc áo rồi tiện tay ném sang một bên.
Bàn tay thon dài cân đối phủ lên tay tôi, kéo thẳng về phía người anh.
"Bé cưng, không phải em khen cơ bắp của anh tập đẹp sao. Em sờ thử xem, ngày nào anh cũng tập luyện, là cơ bụng không đủ hay cơ ngựk không đủ?"
"Chỉ cần em nói, anh đều có thể tập."
"Bé cưng, chẳng phải em còn khen eo anh tốt, nói nhìn anh trẻ hơn tuổi thật, chẳng có tí mùi 'ông già' nào..."
C/ứu tôi với!
Đừng quyến rũ tôi nữa!
Tôi thực sự rất thích kiểu này.
Khi ở riêng, Chu Tự vừa ngoan ngoãn vừa bám người.
Bị trêu chọc thì vành tai đỏ ửng, ánh mắt nhìn tôi vừa dịu dàng vừa nóng bỏng.
Khi chúng tôi ở một mình, anh sẽ vùi đầu vào hõm cổ tôi cọ cọ, chẳng khác nào một chú chó lớn chỉ biết ngóng chờ được dỗ dành.
Hoàn toàn không giống với hình ảnh tên bạo chúa mặc vest lạnh lùng cấm dục mà bạn thân tôi đã mô tả hôm nay.
Người đàn ông này thật quá đối lập.
Thấy sắc mặt tôi hơi ửng hồng, anh hiểu ý.
Khóa ch/ặt gáy tôi, cúi môi lại gần...
Hơi thở của anh trầm đục, lực đạo vừa nặng nề vừa hoang dại.
Tôi không thể chống đỡ, trong đầu chỉ còn lại một ý nghĩ.
Hay là, tạm thời đừng chia tay nữa.
Ai phá hỏng chuyện tốt của tôi vậy?
Điện thoại [Ting ting] vang lên không dứt.
Tôi cầm điện thoại lên xem.
Mười mấy tin nhắn đ/ập vào mắt.
【Em ăn phải nấm đ/ộc à? Viết cái gì mà đi/ên rồ thế này.】
【Tính giải trí thì sâu sắc, nhưng tính học thuật thì chẳng thấy đâu.】
【Tài liệu tham khảo có thể dùng nhiều thêm chút không? Ít như mấy sợi trứng trong bát canh miễn phí ở nhà ăn vậy.】
【Thứ này mà đăng ra ngoài chắc làm khoa học kỹ thuật nước nhà thụt lùi ít nhất mười năm.】
【Em viết thứ này cho tôi xem, về bản chất chính là một loại b/ạo l/ực. Giống như đ/ấm thẳng vào mắt tôi vậy, có ý đồ khi sư diệt tổ đấy à.】
...
【Còn cái tài liệu kia tại sao lại khóa mật khẩu?】
Tôi: 【Thưa thầy, trước đây thầy nhắc nhở chúng em phải chú ý bảo mật dữ liệu mà ạ. emoji dễ thương】
【Tôi đang nói về trường hợp nghiên c/ứu sinh tiến sĩ. Em làm vậy là thừa thãi, ai lại đi khóa thùng rác chứ?】
...
Tôi rơi vào im lặng.
Giáo sư cũng rơi vào im lặng.
Qua vài phút.
Ông ấy lẳng lặng gõ một câu: 【Đến văn phòng tôi một chuyến.】
Sắc mặt tôi sụp đổ, hoàn toàn không còn tâm trí nào nữa.
Chu Tự bị làm phiền cũng không vui vẻ gì, xụ mặt hỏi tôi: "Ai nhắn tin cho em?"