Trong mắt Giang Tự Bạch vẫn là sự kiên định như ngày nào.
Ngày trước, đó là sự kiên định khi yêu cô.
Còn bây giờ, đó là sự quyết tâm buông tay.
“Kiều Thanh Lê, anh đã dùng cả một đời mới có thể buông bỏ tình yêu dành cho em.”
“Em cũng buông tay đi.”
“Kiếp này, cuộc đời anh không còn là vì em nữa, mà là vì thế giới này.”
Kiều Thanh Lê đ/au đớn nhìn anh.
Cô muốn chạm vào anh, nhưng bàn tay lại cứng đờ giữa không trung, cuối cùng buông thõng đầy bất lực.
Cô thực sự mất anh rồi.
Giang Tự Bạch đứng dậy: “Kiều Thanh Lê, hãy sống thật tốt nhé.”
“Vì chính bản thân em, và cũng vì thế giới này.”
Ánh nắng từ ngoài cửa sổ tràn vào, phủ lên gương mặt Giang Tự Bạch.
Anh như đang phát sáng.
“Cô gái từng xả thân vì nghĩa năm nào, không nên mãi bị giam cầm trong bóng tối.”
Sau ngày hôm đó, Kiều Thanh Lê bắt đầu vực dậy.
Mỗi ngày, đúng 5 giờ 30 sáng cô đã có mặt tại trụ sở tập đoàn Kiều thị, tăng ca đến 10 giờ đêm mới về nhà. Cô dồn toàn bộ tâm trí vào việc điều hành tập đoàn.
Không còn bằng sáng chế của Giang Tự Bạch cũng chẳng sao, cô có ký ức của mười năm sau.
Cô ki/ếm được rất nhiều tiền.
Thế nhưng cô lại sống như một kẻ tu hành khổ hạnh.
Tiền của cô, ngoài một phần để phát triển tập đoàn, số còn lại đều dùng làm từ thiện.
Xây trường học, mở b/ệnh viện, làm đường...
Cô thành lập vô số quỹ từ thiện, giúp đỡ người khuyết tật, cưu mang động vật hoang dã, bảo tồn di sản phi vật thể...
Mỗi năm cô đều nhận được rất nhiều lá thư cảm ơn.
Chỉ khi cảm nhận được lòng biết ơn trong từng dòng chữ ấy, cô mới thấy tội nghiệt trên người mình dường như nhẹ bớt đi đôi chút.
Cô vẫn luôn dõi theo Giang Tự Bạch.
Nhìn anh tỏa sáng rực rỡ trong giới nghiên c/ứu khoa học.
Về sau, Giang Tự Bạch đã nghiên c/ứu thành công loại th/uốc phục hồi tổn thương th/ần ki/nh.
Cô đã đứng dậy được trong quá trình phục hồi chức năng.
Một lần nữa, anh lại c/ứu cô.
Nhiều năm sau đó, họ đều đã trở thành những cụ già tóc bạc trắng. Họ được mọi người kính trọng và yêu mến.
Ngày Giang Tự Bạch qu/a đ/ời vì tuổi già, âm thanh của hệ thống vang lên.
【Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ c/ứu rỗi chúng sinh.】
【Ký chủ, bạn đã vất vả rồi.】
【Bạn sẽ trở thành một thành viên của Cục Quản lý Thời không, tiếp tục giải c/ứu hàng vạn tiểu thế giới.】
Cùng lúc đó, Kiều Thanh Lê cũng trút hơi thở cuối cùng.
Trước khi nhắm mắt, cô nghĩ, chắc là mình đã tích đủ công đức rồi nhỉ? Nếu có thể gặp được Thiên đạo, cô nhất định sẽ c/ầu x/in nó, liệu kiếp sau có thể cho họ một đời viên mãn hay không.
Nếu không được cũng không sao.
Chỉ cần, có thể để cô đến gần anh hơn một chút, lại gần hơn một chút nữa.
Cô sẽ kiếp kiếp đời đời thành tâm chuộc tội.
Cho đến ngày ông trời thương xót cô.
--Hết--