"Anh nói là loại việc vặt vài nghìn đồng ấy hả. Loại này-- chạy hiện trường, họp hành, giao thiệp với các cơ quan chính phủ-- em làm được sao?"
Tôi nhìn anh.
"Làm được hay không, thử mới biết được."
Anh chằm chằm nhìn tôi.
"Triệu Kỳ nói tổng ngân sách dự án đó là tám triệu. Một người ở nhà nuôi con suốt năm năm như em, ai cho em cái tự tin để nhận loại việc này?"
Tôi treo áo khoác lên giá.
"Lâm Chính Tắc cho."
"Ai?"
"Thầy hướng dẫn của em. Nguyên tổng công trình sư của Viện Thiết kế tỉnh."
Anh ngẩn người.
Rồi cười.
Cách cười đó.
Giống như vừa nghe thấy một câu chuyện cười không mấy buồn cười.
"Được. Em vui là được. Đừng làm lỡ việc đón Tiểu Niệm là được."
Anh cầm điện thoại, quay về phòng ngủ.
Tôi đứng ở huyền quan.
Nhìn cánh cửa anh vừa đóng lại.
Không tức gi/ận.
Chỉ cảm thấy rất tỉnh táo.
Dự án chính thức được triển khai.
Thứ ba, thứ năm hàng tuần đi hiện trường. Thứ tư họp giao ban trong nhóm. Thứ bảy, chủ nhật lớp đào tạo vẫn học như thường.
Thời gian của tôi bị c/ắt vụn thành từng mảnh.
Nhưng mỗi mảnh đều là của riêng tôi.
Việc đón đưa Tiểu Niệm, tôi đã sắp xếp lại thời gian biểu. Thứ ba, thứ năm nhờ chị Lý hàng xóm giúp đỡ. Thứ tư Tiểu Niệm học lớp kéo dài ở trường mẫu giáo.
Khương Ngạn không biết những sắp xếp này.
Anh chỉ biết tôi ngày càng bận rộn.
Ngày càng không giống người phụ nữ trước đây nữa.
Một buổi tối, anh đột nhiên hỏi tôi.
"Có phải em quen ai bên ngoài rồi không?"
Tôi đang rửa bát.
Tay khựng lại.
"Ý anh là sao?"
"Theo nghĩa đen thôi. Dạo này em thay đổi rồi."
Tôi đặt bát vào giá để nước.
"Em thay đổi gì?"
Anh tựa vào khung cửa bếp.
"Trước đây ngày nào em cũng chỉ xoay quanh anh và Tiểu Niệm. Giờ em-- không quản anh nữa."
Tôi lau tay.
"Chẳng phải anh nói không cần người chăm sóc sao?"
Anh nhíu mày.
"Khi nào anh nói câu đó?"
Tôi nhìn anh.
Anh thực sự không nhớ.
Đêm đó anh uống bao nhiêu rư/ợu, chính anh cũng không rõ. Những lời đó đối với anh, có lẽ cũng chỉ như một tiếng xì hơi mà thôi.
Nhưng đối với tôi.
Đó là tiếng một cánh cửa đóng sầm lại.
"Không có gì."
Tôi lau khô tay.
"Em đi xem Tiểu Niệm ngủ chưa."
Khi đi ngang qua anh.
Anh vươn tay kéo tôi lại.
"Tri Ý."
Tôi đứng lại.
"Dạo này em có ý kiến gì với anh sao?"
Tôi nhìn bàn tay anh.
"Không."
"Vậy tại sao em--"
"Khương Ngạn."
Tôi ngắt lời anh.
"Em chỉ đang làm việc của mình thôi. Điều này có vấn đề gì sao?"
Anh buông tay ra.
Không nói gì.
Tôi vào phòng Tiểu Niệm.
Đóng cửa lại.
Tựa vào cánh cửa.
Không cảm thấy gì cả.
Điều này ngược lại khiến tôi yên tâm.
Lại qua hai tuần nữa.
Phương án sâu hơn cho đoạn ngõ phía Nam cơ bản đã thành hình.
Lâm Chính Tắc tổ chức một buổi thẩm định nội bộ.
Có vài chuyên gia khách mời đến. Một trong số đó là người từ Bắc Kinh.
Lưu Duy Bình.
Một trong những chuyên gia hàng đầu trong nước về bảo tồn khu phố lịch sử.
Sau khi xem xong phương án của tôi, ông tháo kính lão ra.
"Đây là ai làm?"
Lâm Chính Tắc nói: "Học trò của tôi. Thẩm Tri Ý."
Lưu Duy Bình nhìn tôi một cái.
"Bao nhiêu tuổi?"
"Ba mươi hai."
"Đang làm ở đơn vị nào?"
"Hiện tại là tự do."
Ông lại xem bản vẽ một lần nữa.
"Đáng tiếc."
"Đáng tiếc cái gì ạ?"
"Cái cảm giác này, mài giũa năm năm ở viện thiết kế cũng chưa chắc đã ra được. Cô đã lãng phí mất mấy năm rồi."
Tôi không nói gì.
Lâm Chính Tắc ở bên cạnh cười một tiếng.
"Cho nên tôi mới lôi cô ấy ra ngoài."
Lưu Duy Bình gật đầu.
"Phương án rất tốt. Tiếp tục đi tiếp. Đến giai đoạn bản vẽ thi công tôi sẽ xem lại."
Sau khi thẩm định kết thúc.
Tôi nhận được một cuộc điện thoại ở hành lang.
Khương Ngạn.
"Tối nay công ty liên hoan giữa năm, em có đến không?"
"Mấy giờ?"
"Sáu giờ rưỡi. chỗ cũ. Dẫn cả Tiểu Niệm đi cùng."
Tôi nhìn đồng hồ. Ba giờ bốn mươi.
"Được."
Cúp điện thoại.
Cố Yến vừa hay đi ngang qua.
"đá/nh giá của giáo sư Lưu rất cao, cô biết chứ?"
"Vâng."
"Ông ấy bình thường không khen người đâu. Cô có thể viết việc này vào sơ yếu lý lịch."
Tôi mỉm cười.
"Tạm thời tôi chưa cần sơ yếu lý lịch."
Anh ta cũng cười.
"Sớm muộn gì cũng cần."
Sáu giờ rưỡi.
Liên hoan giữa năm của công ty Khương Ngạn.
Trong một phòng bao của câu lạc bộ.
Khi đến nơi, hơn mười người đã ngồi sẵn.
Đối tác của Khương Ngạn là Chu Duy. Giám đốc tài chính Tôn Nhược Vân. Và vài quản lý bộ phận.
Khương Ngạn ngồi ở vị trí chủ tọa.
Tôi dẫn Tiểu Niệm ngồi vào góc.
Thức ăn lần lượt được mang lên.
Trong bữa tiệc có người hỏi tôi.
"Chị dâu hiện vẫn đang ở nhà chăm con sao?"
Khương Ngạn cười tiếp lời.
"Dạo này cô ấy bận lắm. Làm dự án thiết kế gì đó."
Giọng điệu nhẹ nhàng.
Như đang nói về một sở thích nhỏ không đáng kể.
Có người phụ họa.
"Chị dâu có chí hướng thật."
"Nội trợ làm được những việc này không dễ chút nào."
Tôi mỉm cười.
Không giải thích.
Ba tuần rư/ợu đã qua.
Đối tác của Khương Ngạn là Chu Duy nâng ly.
"Tổng giám đốc Khương, nửa đầu năm nay thành tích rất tốt. Doanh thu công ty đã vượt ba mươi triệu."
Mọi người vỗ tay.
Khương Ngạn cầm ly rư/ợu, đầy đắc ý.
"Là kết quả của sự nỗ lực chung của mọi người."
Chu Duy nhìn tôi một cái.
"Chị dâu ở nhà làm hậu phương, tổng giám đốc Khương mới có thể yên tâm xông pha sự nghiệp."
Tôi cầm ly nước trái cây.
"Phải đó."
Nói xong cúi đầu gắp cho Tiểu Niệm một miếng tôm.
Không ai chú ý tới.
Màn hình điện thoại của tôi sáng lên.
Tin nhắn do Lâm Chính Tắc gửi tới.