Thiên kim giả là hồ yêu thật

Chương 2

05/07/2026 15:29

Tôi vội vàng tiến lên kéo tay áo Tống Kinh Trúc, hạ thấp giọng: "Anh là cái đồ cha thiên hạ, thôi ngay đi."

Không thấy mặt mũi của em gái ruột anh sắp nát bét ra rồi sao!

Thế mà Tống Kinh Trúc như lại phát b/ệnh.

Không những không thèm đếm xỉa đến tôi, mà còn như con gà trống hiếu chiến, không ngừng nghỉ tung ra những đò/n tấn công.

Tôi tức đến mức chọc vào eo cậu ta.

Tống Kinh Trúc là cái loại người có năng lực cực mạnh nhưng đạo đức lại cực thấp.

Chẳng sợ trời chẳng sợ đất, cái miệng nhỏ cứ như tẩm đ/ộc,

Suốt ngày lải nhải, ch/ửi bới khắp nơi.

Chẳng ai có thể chiếm được ưu thế trước mặt cậu ta.

Trừ tôi ra.

Chỉ vì tôi vô tình đụng phải, nhận ra được nơi nh.ạy cả.m nhất trên khắp cơ thể cậu ta.

Cho nên.

Chỉ cần một ngón tay.

Anh trai nhỏ, muốn nắn bóp thế nào thì nắn.

Nhưng hôm nay.

"Ngón tay thần thánh" luôn bách chiến bách thắng của tôi lại mất linh!

Không ổn rồi.

Tống Kinh Trúc tên này có gì đó không bình thường.

Bình thường cậu ta đã sớm túm lấy tay tôi c/ầu x/in tha thứ rồi.

Thế mà trước mắt, cậu ta im lặng như hến.

Mặc cho tôi chọc chọc chọc.

Cậu ta đưa video giải mã ảo thuật cho lão hồ ly, còn nhân tiện quay đầu liếc tôi một cái đầy cảnh cáo.

Tôi thừa nhận, một Tống Kinh Trúc mất đi điểm yếu thực sự rất đ/áng s/ợ.

Tôi! Sợ! Rồi!

Ném cho Tống Ngọc Chi một ánh mắt bất lực, tôi lẳng lặng lùi về sau lưng bố mẹ.

Hai người họ cũng đang thắc mắc.

Mẹ: "Nó lại lên cơn gì nữa thế?"

Bố: "Ngừng th/uốc đông y rồi à?"

Tôi: "..."

Nếu không phải tôi đã thức tỉnh linh lực từ năm mười mấy tuổi, tôi còn tưởng tên đi/ên Tống Kinh Trúc kia không phải con người.

Phía bên kia.

Lão hồ ly như sụp đổ hoàn toàn.

Lão không thể tin nổi nhìn Tống Ngọc Chi, rồi lại nhìn video.

Tay run như cầy sấy.

"Tiểu thư, người..."

Trò vặt bị bại lộ, Tống Ngọc Chi đảo mắt một vòng, ngồi phịch xuống đất, mở miệng là khóc.

"Hu hu hu chú Bạch, con cũng không muốn lừa chú, nhưng chú biết đấy, con từ nhỏ đã không có thiên khiếu, làm gì cũng không xong hu hu hu."

"Con chỉ là, con chỉ muốn giữ chút thể diện cho chú thôi hu hu hu."

Sắc mặt lão hồ ly thay đổi liên hồi.

Lão sao có thể không biết chiêu này của Tống Ngọc Chi là khổ nhục kế.

Nhưng dù sao cũng là người lão nuôi nấng từ nhỏ.

Cho dù không phải tiểu thư ruột, thì tình cảm mười mấy năm nay cũng chẳng khác gì tiểu thư ruột th!t.

Nhìn đôi mắt nhỏ của cô ấy cứ đảo liên hồi, y hệt như lão vậy.

"Thôi được rồi, thôi được rồi," lão hồ ly thở dài, xua tay.

đ/au lòng đỡ Tống Ngọc Chi dậy: "Dù tiểu thư không có sở trường gì, nhưng trong lòng lão nô, người vẫn là tuyệt nhất!"

A~~~

Khóe miệng tôi và bố mẹ cong lên cùng một độ cong.

So sweet.

Người ch*t cũng phải ấm lòng.

Nhưng cứ có kẻ muốn phá hỏng bầu không khí--

"Cô ấy là tuyệt nhất, vậy còn Vi Vi thì sao?"

Tống Kinh Trúc ch*t ti/ệt.

Việc này thì liên quan gì đến tôi?

Đối diện với ánh mắt c/ăm th/ù cái á/c của tôi, Tống Kinh Trúc chẳng hề bận tâm, nói tiếp:

"Vì đã chứng minh đứa trẻ nhà các người nuôi dạy ra chẳng có tài cán gì,

Vậy thì nên chấp nhận đề nghị của chúng tôi."

"Để Vi Vi tiếp tục đi học đại học!"

Ồ.

Hóa ra nãy giờ là vì việc học của tôi.

Tôi hiểu lầm cậu ta rồi.

Thu hồi địch ý.

Nghe Tống Kinh Trúc nói vậy, lão hồ ly cũng hoàn h/ồn sau cú sốc, nhíu mày nói:

"Nhưng tộc của chúng ta cũng có cách sinh tồn riêng, tuyệt đối không được bỏ bê!"

Tống Kinh Trúc khẽ ngước mắt, giọng điệu lạnh nhạt: "Ông có lẽ không hiểu rõ lắm, sinh viên đại học mỗi ngày học nhiều nhất cũng không quá tám tiếng."

Lão hồ ly kêu lên kinh ngạc.

Tống Kinh Trúc thong thả nói: "Một ngày có tận hai mươi bốn tiếng cơ mà."

Đồng tử lão hồ ly co rút.

Tôi dựng đứng lông tóc.

Tôi biết ngay mà--

"Tống Kinh Trúc, anh vẫn muốn tôi ch*t!"

Tống Kinh Trúc liếc tôi một cái nhạt nhẽo: "Vi Vi, cuộc đời cần..."

"Đam mê (passion)!"

Tôi: ...

Tôi nghi ngờ Tống Kinh Trúc đang nhắm vào tôi, nhưng không có bằng chứng.

Hồi nhỏ, qu/an h/ệ hai chúng tôi thực ra rất tốt.

Anh nhường em kính.

Năm mười bốn tuổi, linh lực của tôi thức tỉnh.

Tôi không kìm được một chưởng đẩy cậu ta bay xa, cậu ta đ/au đến mức nhe răng trợn mắt.

Câu đầu tiên khi bò dậy lại là hỏi tay tôi có sao không.

Sau đó, linh lực chạy lo/ạn.

Thường xuyên vung tay một cái là làm vỡ tan tành đồ đạc.

Cậu ta cũng không nói hai lời, che giấu cho tôi.

Từ khi nào mà mọi thứ thay đổi nhỉ?

Có lẽ là ngày sinh nhật mười tám tuổi của tôi.

Tôi lén trốn trong phòng, mở một chai rư/ợu quý của bố.

Uống xong, cả người tôi nóng ran.

Chín cái đuôi mọc ra sau lưng, tôi sợ đến ngây người.

Vội vã gọi Tống Kinh Trúc.

Sau đó nữa.

Thì tôi mất trí nhớ.

Sau khi tỉnh lại, cậu ta bắt đầu tránh mặt tôi.

Thỉnh thoảng vô tình chạm vào nhau, cậu ta như tránh dị/ch bệ/nh vậy.

Trước tiên đi tắm, rồi cách ly.

Một quy trình thuần thục đến mức khiến người ta đ/au lòng.

Tôi đoán chừng, cậu ta bị chân thân của tôi dọa sợ rồi.

Tình anh em nhựa, nghe mà lạnh cả người.

Tôi cũng chẳng chiều cậu ta.

Sau này khi cậu ta hối h/ận muốn làm hòa, tôi thẳng thừng từ chối ngoài cửa.

Rửa sạch nỗi nhục xưa.

Truyện sảng văn của tôi, tôi tự viết!

Sau đó.

Tôi vẫn theo lão hồ ly về Thanh Kh//âu.

Lão nói linh lực trong người tôi hỗn lo/ạn.

Nếu không dẫn dắt, e rằng sẽ sinh m/a.

Thế là, mùa hè tươi đẹp của tôi, cứ thế "vèo" một cái trong việc tu luyện ngày qua ngày.

Bay mất.

Sắp đến ngày khai giảng.

Lão hồ ly đưa tôi trở lại trang viên nhà họ Tống,

Tham dự tiệc mừng lên đại học của tôi và Tống Ngọc Chi.

Gọi là tiệc mừng lên đại học.

Thực ra cũng là để công khai thân phận thiên kim của Tống Ngọc Chi.

Để giữ thể diện cho tôi.

Bố mẹ tuyên bố với bên ngoài rằng chúng tôi là chị em sinh đôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm