Mặt tôi nóng ran, đầu óc quay cuồ/ng.
Cơ thể cũng nóng bừng lên một cách khó hiểu.
Trong lòng lại như bị nhét một nắm bông gòn.
Bứt rứt không yên.
Không được! Phải đi tắm một cái mới được!
Tôi vội vàng đứng dậy, không để ý cổ tay mình đã bị Tống Kinh Trúc nắm ch/ặt từ lúc nào.
Bị một lực kéo ngược lại, đ/ập thẳng vào người Tống Kinh Trúc.
Suỵt--
Tôi sờ sờ vào răng, vừa mới va phải cái gì thế này?
Mềm mềm.
Tôi ngẩng đầu lên.
Gương mặt Tống Kinh Trúc, lúc này cách tôi chưa đầy ba centimet.
Đôi môi cậu ta đỏ thắm, dòng m/áu rỉ ra như một đóa hồng đang nở rộ.
Đầu óc "ầm" một tiếng.
Núi lửa phun trào, người rừng đ/ấm ngựk, pháo hoa nở rộ.
Chắc là tôi bị sốt rồi.
Người Tống Kinh Trúc bên dưới tỏa ra nhiệt độ nóng bỏng.
Một tay tôi vẫn còn chống trên ngựk cậu ta.
M/a xui q/uỷ khiến thế nào, năm ngón tay tôi co lại, thực hiện một động tác xoa bóp.
Ừm...
Cứng cứng.
Người bên dưới đột nhiên cử động.
Cậu ta mặt đỏ bừng, lông mi khẽ run, chắc là bị tôi đ/è nên hơi khó thở,
thế là đôi môi khẽ mở, thở dốc một tiếng.
Ưm.
Tôi rời khỏi Tống Kinh Trúc.
Bằng cách chạy trốn.
Người ta bảo hồ ly chúng tôi giỏi thuật mê hoặc, tôi thấy con người các người mới là yêu nghiệt!
Đêm tối mịt mùng.
Tôi tìm đến một ngọn núi không người.
Bốn chân chạm đất, đi/ên cuồ/ng chạy trên vùng hoang dã.
Từ Đông sang Tây, rồi từ Tây chạy ngược về Đông.
Đợi đến khi cơn gió đêm cuối hạ mát mẻ thổi tan luồng nhiệt nóng khó hiểu kia đi.
Ánh bình minh le lói.
Tôi cũng trở lại bình thường.
Đôi khi, con người ta hay nhầm lẫn nhịp tim đ/ập nhanh khi căng thẳng là sự xao xuyến.
Điều này rất bình thường.
Tôi quay lại trường, đi ăn sáng như thường lệ.
Ăn được vài miếng.
Điện thoại rung lên.
Tống Kinh Trúc: 【Đang ở đâu?】
Bộp.
Điện thoại rơi xuống đất, phát ra tiếng kêu giòn tan.
Tôi hít sâu một hơi.
Nhanh chóng niệm một câu chú thanh tâm.
Nhặt điện thoại lên.
【[Mỉm cười] Chào bạn, không phải chính chủ đâu ạ.】
【Chủ nhân của số này đã b/án tài khoản cho tôi rồi.】
【Chặn nhau nhé cảm ơn [Hoa hồng].】
Tống Kinh Trúc không nói gì, gọi thẳng cuộc gọi thoại.
Điện thoại được kết nối.
Tống Kinh Trúc khẽ cười: "Anh chỉ hỏi một câu đang ở đâu, em đã b/án tài khoản rồi?"
Xong đời.
Lỡ tay làm quá rồi.
"Đây là-- làm chuyện gì khuất tất à?"
Giọng cậu ta hơi khàn, như tiếng mèo con cào nhẹ bên tai.
Ngứa ngáy.
Tôi bỗng nhiên nổi một luồng hỏa khí vô cớ, gắt gỏng: "Làm gì có, chỉ đơn thuần là không muốn nói chuyện với anh thôi."
"Ra là vậy," giọng Tống Kinh Trúc nhẹ tênh: "Nhưng bên anh lại có chuyện muốn hỏi em đây, sáng ngủ dậy anh phát hiện, môi mình bị rá/ch..."
Tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp, hơi thở rối bời.
Lớn tiếng phủ nhận: "Không phải em! Em không có, anh đừng có mà nói bậy!"
"Thế thì lạ thật, hôm qua trước khi gặp em anh vẫn bình thường, em chăm sóc anh một đêm, môi anh liền rá/ch. Em nói xem..."
Tôi: "Em không nói."
"Trước khi luật sư đến, tôi sẽ không nói thêm bất cứ lời nào nữa."
Tống Kinh Trúc khẽ cười một tiếng.
Không làm khó tôi nữa.
Bảo tôi yên tâm học bài, đợi cậu ta khỏe lại sẽ đến thăm tôi.
Tôi lặng lẽ cúp điện thoại.
Buồn cười thật.
Ai cần cậu ta đến thăm chứ.
Lão hồ ly truyền âm mười mét tới: "Đế cơ người ổn không? Cả nhà ăn đều nghe thấy tiếng tim người đ/ập thình thịch đấy."
Tôi bỏ chạy thục mạng.
Khó khăn lắm mới xong buổi học sáng.
Lão hồ ly đột nhiên tìm thấy tôi.
Lão gấp đến mức lông hồ ly trên mặt cứ dựng cả lên.
"Không xong rồi, Ngọc Chi mất tích rồi!"
Tống Ngọc Chi mất liên lạc sau tiết học đầu tiên của buổi sáng.
"Con hồ ly giấy tôi tặng con bé đột nhiên biến mất."
"Lúc đó tôi đã thấy rất bất an, nhưng ở nhà ăn, tôi không bỏ đi được."
"Tôi mới nhắn tin cho con bé, lúc đó nó còn trả lời, bảo là sơ ý làm hỏng rồi."
"Lúc đó tôi tưởng không có chuyện gì."
"Ai ngờ, đến trưa tôi nhắn lại, nó không trả lời nữa, vừa gọi điện, mới phát hiện đã tắt máy rồi!"
"Ông đừng hoảng!"
Tôi túm lấy lão, ấn mạnh vào lòng mình.
"Ông có biết, ông đang trong hình dạng hồ ly mà cứ xoay vòng vòng nói tiếng người là sẽ lên báo xã hội không hả!"
Lão hồ ly lúc này mới chịu im miệng.
Tôi đi hỏi thăm một vòng, rồi xem lại camera giám sát.
Cuối cùng x/ác định, Ngọc Chi tự mình rời đi sau khi tiết một kết thúc.
Nhưng An Thành rộng lớn thế này.
Tìm một người, cũng chẳng dễ dàng gì.
Lão hồ ly trong lòng tôi đỏ hoe mắt kêu "ao ao".
"Là bọn họ! Là bọn họ đã đ/ốt con hồ ly giấy của tiểu thư!"
"Đều tại tôi lần trước dạy dỗ chưa đủ!"
"Ông còn dám nói à," tôi gõ lên đầu lão một cái, "Ông đào sạch sơn trắng của cả lớp bọn họ vẫn chưa đủ à?"
"Thì sao nào! Ai bảo bọn họ b/ắt n/ạt tiểu thư!"
"Nhưng ông chỉ để lại phần của một mình Ngọc Chi!"
"Thì sao nào! Tiểu thư Ngọc Chi cần dùng để học! Sao tôi có thể đào của con bé!"
Tôi cạn lời.
"Rảnh thì lên mạng mà xem, xem thế nào là hành vi của fan, thần tượng phải trả giá!"
Trước mắt, quan trọng nhất vẫn là phải tìm được Tống Ngọc Chi.
Con bé là con gái.
Mất liên lạc mỗi một giây là thêm một phần nguy hiểm.
Lão hồ ly đột nhiên vùng ra.
Đáp xuống đất.
Linh lực tụ lại trước móng vuốt, vẽ một hình th/ù kỳ dị trên mặt đất.
Sau đó lão ấn năm ngón tay xuống, bụi bặm xung quanh bay lên, một luồng linh lực hùng hậu đột ngột lan tỏa.
Tìm ki/ếm bằng linh lực rất tiêu tốn tinh khí, huống hồ là tìm ki/ếm trên diện rộng như thế này.
Chỉ mới một hai phút.
Lông trên người lão hồ ly đã bết lại thành từng lọn.
Mười phút sau.