Chỉ cần nghĩ đến chuyện này xảy ra trong nhà mình, tôi cứ thấy gh/ê gh/ê. Đợi khi tôi về, nhất định cũng phải cứng rắn như kẻ giả dạng.
Ngay lúc tôi đang lo lắng vì căn nhà bị làm bẩn, cô em họ nhắn tin cho tôi.
"Chị, chị có ở nhà không?"
Nhìn hai người đang vui vẻ nâng ly trong camera, tôi trả lời nó.
"Có."
Mặc dù nó chẳng nói gì, nhưng theo hiểu biết của tôi về nó, chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành.
Chẳng bao lâu sau, tôi nhận được tin nhắn từ bạn bè.
"Em họ cậu bảo sẽ dẫn các bạn đến nhà cậu để xem bộ mặt thật của cậu, tại sao nó lại đột nhiên nói như vậy?"
Đọc câu này tôi chỉ muốn bật cười. Bộ mặt thật của tôi ư?
Nếu là trước đây, nó tuyệt đối không bao giờ dẫn người về, vì người b/ắt n/ạt người khác trong nhà chính là nó. Giờ đây, khi đã trở thành nạn nhân thực sự, nó lại đi/ên cuồ/ng tô vẽ cho bản thân, quả không hổ danh là nó.
Khoảng mười phút sau, tôi thấy em họ trên camera cửa chính, đang thề thốt với bạn học.
Nó mời hai người bạn thân của tôi và vài người bạn của nó.
"Chị họ tớ ở nhà hung dữ lắm, nhưng bình thường chị ấy không thế này, nên tớ mới ngạc nhiên là chị ấy lại biết chơi bóng rổ."
"Ý cậu là trước đây Lâm Uyển giả vờ yếu đuối à?"
Có người hỏi.
"Tớ đâu có nói vậy..."
Em họ rất biết cách phủi sạch trách nhiệm cho bản thân.
Chỉ là cảnh tượng nó nhìn thấy sau khi mở cửa, sẽ trở thành cơn á/c mộng kéo dài suốt một thời gian dài của nó.
Em họ quét vân tay mở cửa, cửa còn chưa kịp kéo ra, một người bạn đã nhăn mũi.
"Sao tớ cảm thấy nhà cậu có mùi gì lạ thế?"
"Có hơi lạ một chút, không lẽ chị họ tớ lại đang làm cái gì kỳ quặc đấy chứ."
Em họ theo bản năng đổ lỗi lên đầu tôi.
Tôi, người đang ở b/ệnh viện thành phố bên cạnh, lặng lẽ xem nó diễn kịch.
Dượng họ và nhân tình của ông ta bị ngộ đ/ộc khí gas, cả hai nằm trên ghế sofa trong tình trạng không mảnh vải che thân, trên sàn còn có ly rư/ợu vỡ, rư/ợu vang đỏ đổ một nửa lên ghế sofa. Chiếc ghế sofa vải này tiêu đời rồi, phải m/ua cái mới thôi.
Sau khi mở cửa bước vào, em họ hét lên một tiếng.
"Á--"
Bạn học nghe nó hét thảm thiết như vậy, lo lắng chen vào, sau khi nhìn thấy cảnh tượng đó thì đồng loạt im lặng cúi đầu, tìm cớ rời đi.
"Cái đó... nhà tớ có việc, tớ về trước đây."
"Tớ cũng vậy, tớ cũng về trước đây!"
Tối hôm đó, mạng xã hội bùng n/ổ.
Mọi người đều đang bàn tán về chuyện này.
Cô em họ vốn sĩ diện hão liền bỏ nhà ra đi.
Nhưng nó không đi được xa đâu, khi tôi mang tranh vẽ ngoại cảnh về thì gặp nó ngay cửa nhà.
"Chị."
Nó gọi tôi một tiếng.
"Sao thế?" Tôi dừng lại nhìn nó.
"Chị về nhà à?"
"Không thì sao, em muốn đi cùng không?"
Nó vẫn luôn đợi bậc thang này, tôi vừa đề nghị là nó đồng ý ngay lập tức.
Sau khi tôi về, kẻ giả dạng liền rút lui vào bóng tối.
Điều thú vị là, ngày hôm đó sau khi bật bếp gas, cô ta đã đi đá/nh bóng rổ với Ngụy Thần Thước.
Ngụy Thần Thước vẫn còn nhớ mãi kỹ thuật của cô ta.
"Lâm Uyển, mấy cú ném bóng lúc đó của cậu đỉnh thật, bao giờ chúng ta đi đá/nh bóng tiếp?"
Tôi chỉ có thể cười ngượng ngùng rồi từ chối khéo.
Đời nào còn đá/nh bóng được nữa.
Với khả năng vận động của tôi, sao mà theo kịp tốc độ học hỏi của kẻ giả dạng cơ chứ?
Tôi học theo kẻ giả dạng, yêu cầu họ bồi thường chiếc ghế sofa, không ngờ lại có tác dụng thật.
Dượng họ có lẽ vì thấy x/ấu hổ nên đã bỏ tiền ra m/ua một chiếc ghế sofa mới cùng mẫu.
B/ệnh tình của cô em họ nhiều như đang nuôi đ/ộc trùng vậy.
Sự kiện lần này giáng một đò/n quá mạnh, nó đã được chẩn đoán mắc chứng rối lo/ạn lưỡng cực.
"Vì em đã mắc chứng lưỡng cực, vậy chứng sợ không gian hẹp của em chắc cũng đỡ hơn rồi nhỉ?"
Tôi hỏi nó.
Nó né tránh ánh mắt tôi, không dám nhìn thẳng.
Kể từ khi tham gia vào hiện trường cuộc cãi vã của dì họ và dượng họ, nó không nói thêm một lời nào nữa.
Hơn nữa, hôm đó còn có kẻ hiếu kỳ chụp ảnh lại, nó là người trong cuộc nên không thể tránh khỏi việc đã nhìn thấy.
"Em không nói gì thì chị coi như là đồng ý nhé, chúng ta đổi lại phòng đi."
Nói xong, giữ vững nguyên tắc chăm sóc người yếu thế, tôi cũng không bắt nó phụ giúp, nhanh chóng đổi lại phòng cho hai đứa.
Nếu là trước đây dì họ chắc chắn sẽ ra sức ngăn cản, nhưng giờ bà ta chẳng còn hơi sức đâu, bà ta đang bận b/áo th/ù dượng họ và nhân tình của ông ta.
Em họ tinh thần hoảng lo/ạn, chỉ nói vài câu từ chối một cách khô khan.
Dì họ và dượng họ đang làm thủ tục ly hôn, ban đầu chỉ là cãi nhau không dứt.
Họ cãi nhau thì tất nhiên tôi ngủ không ngon, cả tôi và em họ đều ngủ quên, nhưng hôm sau lại phát hiện chỉ có em họ nghỉ học.
Xem ra kẻ giả dạng vẫn rất tận tâm, lúc tôi ngủ lại giúp tôi đi học.
Giờ đây hai vợ chồng dì họ đã về nhà kiểm kê tài sản, thanh toán xong là ly hôn.
Còn tôi thì đã tìm ra một thế giới mới.
Kẻ giả dạng có thể giúp tôi làm rất nhiều việc, thời gian của tôi tiết kiệm được không ít.
Một vài hoạt động tổ chức vô nghĩa, tôi cứ để kẻ giả dạng đi thay, còn tôi thì có thể tìm một nơi khiến mình vui vẻ để vẽ tranh.
Trong nhà này giờ chỉ còn tôi và em họ, nó đối mặt với sự xuất hiện luân phiên của tôi và kẻ giả dạng, dường như sắp suy sụp rồi.