Có lẽ là khi hoa quế chớm nở

Chương 4

05/07/2026 15:40

Ta còn chưa kịp rơi lệ, hai nàng ấy vừa nhìn nhau đã bắt đầu lã chã rơi nước mắt, khiến ta cứ phải xoay xở dỗ dành người này người kia.

"Tô cô cô." Chẳng bao lâu sau Tiểu Kỳ quay lại, nhưng thứ bưng trên tay lại là một bát canh táo đỏ: "Trong Ngự thiện phòng không còn bánh hoa quế nữa."

Tô cô cô hỏi ngược lại: "Ngày thường bánh hoa quế vẫn luôn có, sao hôm nay lại không có?"

Lời vừa thốt ra, bà liền khựng lại.

Ta cũng hiểu ra, mỉm cười nhạt: "Có bát canh ngọt này là được rồi."

Phải rồi.

Bánh hoa quế là thứ ta thích, nhưng Tô Thiên Nhi lại không thích, nàng ta thích nhất là canh ngọt.

Ta đã là phế hậu, Ngự thiện phòng làm sao có thể vì ta mà làm bánh hoa quế nữa đây?

Hai bát canh ngọt đặt trên bàn.

Ta đẩy cho Tử Nguyệt một bát, bản thân cũng ăn hai miếng.

Rõ ràng là vị ngọt, đường cho rất nhiều.

Ta đã quen ăn những thứ thanh đạm, khi nuốt vào lại thấy đắng chát.

Chỉ ăn hai miếng đã không thể ăn thêm, tạm thời đặt sang một bên.

"Tô cô cô, bà công việc bận rộn, đừng lãng phí thời gian ở chỗ ta nữa, mau đi làm việc đi."

Tô cô cô nghe vậy mới rời đi.

Lúc sắp đi còn ngoái đầu nhìn ta rất nhiều lần.

Tử Nguyệt ở bên cạnh ăn đến mức nhăn cả mặt: "Thứ gì mà ngọt thế, thật không hiểu sao ả ta lại thích được."

Nhưng nàng ấy đói, vẫn ăn hết bát canh ngọt.

Ta cảm thấy buồn ngủ, chẳng biết từ lúc nào đã gục xuống bàn đ/á mà nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vừa nhắm mắt lại, mơ màng trong đầu liền hiện lên hình ảnh Thẩm Dực thời thiếu niên.

Người và Tô Thiên Nhi quen nhau từ khi nào nhỉ?

Người cũng giấu kỹ thật, mà ta cũng thật chậm chạp, bao nhiêu năm rồi mà chẳng hề nhận ra.

Có lẽ là quen Tô Thiên Nhi trong hai năm người và mẹ rời Nam Cô để đến Thanh Châu.

Tô Thiên Nhi là con gái nhà tướng, là con một trong nhà, là hòn ngọc quý trên tay được cưng chiều từ nhỏ.

Thẩm Dực khi đó trầm mặc cô đ/ộc, Tô Thiên Nhi hoạt bát đáng yêu, lại còn bá đạo kiêu kỳ, nhưng những cô nương như vậy, có lẽ là người dễ thu hút Thẩm Dực nhất.

Sau này cha Tô Thiên Nhi qu/a đ/ời sớm, gia đình ép nàng ta gả chồng, nàng ta nhất quyết không chịu, cứ thế để thời xuân sắc đẹp nhất trôi qua.

Ai dám nói đó không phải vì đợi chờ Thẩm Dực chứ?

Tiếc là nàng ta không đợi được Thẩm Dực, Thẩm Dực cũng không thể đợi để cưới nàng, ở giữa lại chen ngang một mình ta.

Thảo nào ngày thành thân, người cứ ngẩn ngơ nhìn ta đến xuất thần.

Khi đó ta còn tưởng người vì hơn hai năm không gặp ta nên mới nhìn nhiều như vậy.

Trong phòng ánh nến đỏ ấm áp, ta cũng bị người nhìn đến mức mặt nóng bừng.

"A Thanh?"

"A Thanh, chỗ này gió lạnh, sao nàng lại ngủ ở đây?"

Có người đang gọi ta.

Ta mơ màng mở mắt, bắt gặp đôi mắt phượng hơi xếch của Thẩm Dực.

Đôi mắt người rất đẹp, luôn mang lại ảo giác thâm tình.

Gió lạnh thổi tới, ta lập tức tỉnh táo hơn một nửa.

Có lẽ vì quá lâu rồi không thấy người chủ động lại gần như vậy, không hiểu sao ta vô thức né tránh bàn tay người.

Bàn tay Thẩm Dực như bị gió đóng băng giữa không trung, cứng đờ một hồi lâu mới thu về.

"Vừa rồi là ta quên dặn người mở Tử Đằng viện, A Thanh, vào trong nghỉ ngơi đi, cung nữ đã dọn dẹp xong xuôi rồi."

Ta đứng dậy: "Đa tạ bệ hạ."

Tô Thiên Nhi bên cạnh kêu ca: "Tứ Lang, ta cũng chưa từng tới Tử Đằng viện bao giờ, đợi tỷ tỷ rời đi, chàng cũng dẫn ta tới dạo chơi được không?"

Thấy nàng ta lại bắt đầu làm nũng mè nheo với Thẩm Dực, ta vội kéo Tử Nguyệt rời đi.

Thẩm Dực lại gọi ta lại: "A Thanh."

Ta dừng bước.

Người khựng lại, rồi lại hỏi câu đó: "Tháng sau qua Trung thu rồi hãy đi, được không?"

Ta quay đầu nhìn người.

Ánh mắt người nửa ẩn nửa hiện dưới gốc cây tử đằng cao lớn, khiến người ta nhìn không rõ ràng.

Ta ngược lại có chút không hiểu nổi người nữa.

Khi ta còn là Hoàng hậu, thường ngay cả bữa tối cũng không giữ được người.

Nay ta đã là phế hậu, người giữ ta lại như vậy, là để làm gì chứ?

Ta lắc đầu: "Mấy ngày nay trời quang, lên đường là vừa đẹp."

"Tiểu thư, thật đã bao nhiêu năm rồi không tới đây."

Khi bước vào điện, Tử Nguyệt lẩm bẩm nói một câu như vậy.

Viện lạc bỏ trống đã lâu, dẫu có dọn dẹp thế nào cũng vẫn lộ vẻ hoang vu.

Thời gian ở đây như ngừng trệ, cỏ cây đều là phong cảnh cũ năm nào.

Không trách Tử Nguyệt cảm thán, ngay cả bước chân ta cũng vô thức nhẹ bẫng, sợ làm kinh động đến sự yên bình nơi này.

Ta ôm Tiểu Hồ, chậm rãi bước về phía trước.

Không dám và cũng không muốn nhìn nhiều.

Hồi ức càng nhiều, càng cảm thấy mệt mỏi nặng nề.

Vào trong phòng, giường đệm đã được sắp xếp gọn gàng.

"Tử Nguyệt, ngươi cũng ngủ một giấc đi."

Ta đặt Tiểu Hồ xuống, chỉnh đốn lại một chút rồi cũng hôn mê nằm xuống ngủ một giấc.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.

Ta và Tử Nguyệt vừa ăn xong bữa sáng, có cung nữ đến nói:

"M/ộ cô nương, các vị phi tần nghe tin người ở đây, nên nhiều người đã tới thăm người."

Ta đáp: "Mời họ vào đi."

Thế là, lác đác có bốn năm vị phi tần nương nương tới.

Vừa nhìn thấy ta, họ vô thức muốn gọi "Hoàng hậu nương nương", may mà lời chưa ra khỏi miệng, vội vàng đổi lại:

"M/ộ cô nương, người làm chúng ta tìm mãi."

Tử Nguyệt rất vui, bận rộn rót trà dâng nước cho họ: "Ta và tiểu thư hoàng hôn hôm qua mới tới, các người tin tức thật linh thông, sáng nay đã tới rồi."

Thục phi tuy gọi là Thục phi, nhưng tính tình không hề nhu thuận, cũng chẳng thích những lễ nghi rườm rà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tấm màn sân khấu cũ đó là do tôi và cả đội bảo trì cùng nhau phục dựng.

Chương 11
Kỹ thuật viên nhuộm phục chế Tô Tĩnh Hòa đã dành nửa năm để xây dựng phương án nhuộm phục chế có thể đảo ngược cho tấm màn kịch cũ bị ẩm mốc và phai màu. Thế nhưng, khi tấm màn được treo trở lại sân khấu, cô phát hiện sổ tay hướng dẫn công việc chỉ còn lại chữ ký của cấp trên, còn bản thuê ngoài thì đã bị xóa mất các bước làm sạch then chốt. Sau khi thử nghiệm nhiệt độ đèn cho buổi công diễn đầu tiên xảy ra hiện tượng loang màu, cô buộc phải đứng trước lựa chọn: hoặc chấp nhận tổn thất do hoãn chiếu, hoàn tiền vé, làm thêm giờ và mất tiền thưởng, hoặc để thành quả phục chế suốt nửa năm trời đối mặt với rủi ro không thể đảo ngược. Cùng với việc khôi phục dần các bức ảnh thi công, ghi chép phiên bản và những bản thảo cảnh báo rủi ro chưa gửi đi, cô cũng bắt đầu yêu cầu chức danh, quyền ký duyệt và tên của đội ngũ mình phải được ghi nhận chính thức vào hệ thống.
0