"Khi thiết kế ra cô, ngoài chức năng chăm sóc trẻ em, nhà phát triển còn cài đặt những chức năng nào khác không?"
Tôi không hiểu rõ ý nghĩa cụ thể trong câu hỏi của anh ta: "Thưa chủ nhân, anh đang ám chỉ chức năng nào?"
Dưới ánh trăng, ánh mắt anh ta bỗng trở nên mơ hồ.
Không còn chút thanh sạch nào.
Anh ta vươn ngón trỏ, móc lấy cằm tôi.
Nhà phát triển đã tạo ra tôi hoàn toàn dựa trên khung xươ/ng và đường nét cơ bắp của tôi thời còn là con người.
Chỉ khác biệt ở chất liệu.
Để chăm sóc trẻ tốt hơn, bên ngoài lớp vỏ kim loại, nhà phát triển đã khoác thêm một lớp da người giả. Cộng với nhiệt độ mà tôi thiết lập, cảm giác khi chạm vào cơ thể tôi gần như không khác gì một người bình thường.
Lê Viễn hít sâu một hơi.
"Đôi khi, tôi cảm thấy cô và Trần Tâm Viện rất giống nhau."
"Đặc biệt là, khi cô bế đứa trẻ."
"Chẳng hiểu sao lại toát lên một vẻ gợi cảm."
"Khiến người ta muốn..." Anh ta cúi xuống, áp sát vào xươ/ng quai xanh của tôi, hít một hơi thật sâu, "Trở thành đứa trẻ trong lòng cô."
Tôi lập tức hiểu ra "chức năng" mà anh ta vừa nói đến là gì.
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn anh ta.
Lê Viễn nắm lấy tay tôi, kéo vào phòng ngủ của anh ta rồi cởi áo ngoài.
Ba phút sau.
Trên ga giường, nhuốm đầy m/áu tươi chảy ra từ cơ thể anh ta.
"A--"
Một tiếng thét thất thanh, đ/au đớn x/é toạc sự tĩnh lặng của màn đêm.
Lê Viễn đã vô tình mở khóa một chức năng mà chính tôi cũng không hề hay biết.
Hóa ra, khi còn là con người, tôi đã sớm đoán trước được anh ta sẽ làm ra những chuyện như thế này.
Trong khi thiết kế tôi giống hệt người thật, tôi đã cho lắp đặt những vòng lưỡi d/ao sắc bén ẩn sâu bên trong các bộ phận nh.ạy cả.m.
Giống như một chiếc máy xay th!t vậy.
Nếu cư xử bình thường thì không sao.
Một khi đụng chạm, m/áu sẽ chảy thành dòng.
Lê Viễn đ/au đớn lăn lộn trên giường.
Nhưng đây không phải là nỗi đ/au có thể nói ra miệng.
Anh ta không dám đến b/ệnh viện, chỉ đành cắn ch/ặt răng, r/un r/ẩy lấy băng gạc quấn từng vòng từng vòng.
Ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ k/inh h/oàng.
"Cô là h/ồn m/a do Trần Tâm Viện phái đến để đòi mạng tôi sao..."
Trần Tâm Di về nhà mẹ đẻ chưa đầy ba ngày đã quay lại.
Chuyện chị gái ruột vừa mới qu/a đ/ời chưa được ba ngày đã dan díu với anh rể sớm đã lan truyền khắp nơi.
Tuy bố mẹ tôi không trách móc cô ta, nhưng cũng không thể ngăn được những lời chỉ trỏ của người đời.
Cô ta đành lủi thủi quay về.
Sau lần trở về này, mối qu/an h/ệ giữa hai người trở nên bình lặng hơn bao giờ hết.
Chỉ là dù cô ta có quyến rũ thế nào, Lê Viễn cũng không hề có phản ứng.
Chẳng mấy chốc, ba năm trôi qua.
Trần Tâm Di không thể chờ đợi thêm được nữa, liền đưa Tiểu Nhiễm đến b/ệnh viện lấy m/áu làm xét nghiệm.
Một tuần sau, kết quả kiểm tra cho thấy chỉ số HLA hoàn toàn tương thích.
Cầm tờ kết quả trên tay, họ vui mừng khôn xiết.
Tôi lạnh lùng quan sát.
Pháp luật quy định Tiểu Nhiễm phải đủ mười tám tuổi mới có thể hiến m/áu cho Lê Tiểu Vũ.
Nhưng từ ngày đó, Trần Tâm Di đã không thể chờ đợi, cô ta luôn ôm Tiểu Nhiễm và thì thầm tẩy n/ão con bé.
"Tiểu Nhiễm, con có biết mẹ con đã ch*t như thế nào không?"
"Bà ta ch*t là vì sinh ra con đấy."
"Bà ta sinh ra con, chính là để khi chị Tiểu Vũ gặp chuyện, có người kịp thời truyền m/áu cho chị ấy."
"Đây là sứ mệnh lớn nhất đời con, cũng là ý nghĩa tồn tại của con, con biết không?"
"Con là em gái ruột của chị ấy, sau này dù xảy ra chuyện gì, chỉ cần chị ấy cần, con phải hiến m/áu của mình cho chị ấy, nhớ chưa?"
Tiểu Nhiễm ngây thơ gật đầu, nhưng sâu trong đáy mắt lại thoáng qua một nỗi tủi thân khó nhận ra.
Quét được điểm này, tôi bước tới trước mặt con bé và bế Tiểu Nhiễm đi.
Tôi dùng giọng máy móc lên tiếng: "Không phải vậy, mỗi người đều là một cá thể đ/ộc lập. Sự tồn tại của mỗi người đều mang ý nghĩa riêng mà chính họ phải tự đi tìm ki/ếm, ý nghĩa đó không ai có quyền định nghĩa thay."
Tiểu Nhiễm chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn tôi.
Trong đôi đồng tử non nớt ấy, tôi như nhìn thấy cả bầu trời sao và dải ngân hà.
Trần Tâm Di cho rằng tôi phá hỏng chuyện tốt của cô ta, lại định tung cước.
Nhưng nhớ đến hậu quả của lần trước, cô ta vội rụt chân lại.
Cô ta ch/ửi bới: "Đồ robot đần độn này, đợi Tiểu Nhiễm đi học, tao sẽ vứt mày đi!"
Ba năm sau, Tiểu Nhiễm vào tiểu học, không còn cần người bảo mẫu robot chăm sóc nữa.
Trần Tâm Di tìm một công ty thu m/ua robot cũ đến tận nhà, b/án rẻ tôi đi.
Tiểu Nhiễm ôm ch/ặt lấy chân tôi, khóc lóc thảm thiết không cho tôi đi, nhưng bị Trần Tâm Di một cước đạp văng ra xa.
Lê Viễn đứng bên cạnh nhìn, thờ ơ không chút cảm xúc.
Sau sự việc k/inh h/oàng năm đó, Lê Viễn đã sớm muốn vứt bỏ tôi. Chỉ vì sợ không có tôi thì không ai chăm sóc bọn trẻ nên mới kéo dài đến tận bây giờ.
Khi anh ta tiễn tôi đi, cả người nhẹ nhõm như vừa trút được gánh nặng.
Họ bỏ ra năm vạn tệ để m/ua một con robot thông minh thế hệ mới nhất, chịu trách nhiệm phụ đạo việc học cho Lê Tiểu Vũ.
Sau khi robot học tập về nhà, mệnh lệnh nhận được là chỉ phụ đạo cho Lê Tiểu Vũ, không cần quan tâm đến Tiểu Nhiễm.
Bước vào tuổi dậy thì, Lê Tiểu Vũ trở nên nổi lo/ạn, cứng đầu và không thích học hành.
Nhưng chỉ cần Tiểu Nhiễm đến gần con robot, con bé liền th/ô b/ạo đẩy em mình ra.
"Đây là robot học tập bố mẹ m/ua cho tao! Mày không được chạm vào!"