“Mau qua đây! Uyển Uyển sắp bắt đầu biểu diễn rồi.”
Phải rồi, còn một đứa nữa.
Tôi vội vàng chạy tới, vừa vặn nhìn thấy cô bạn thân x/é nát bản nhạc ngay trước mặt Chu Tử Uyển. Tiếng “xoẹt” đó đủ để x/é nát tình mẫu tử mong manh còn sót lại giữa hai người.
Cô bạn thân tỏ ra đầy vẻ PUA (thao túng tâm lý):
“Nghệ sĩ piano thực thụ là không cần nhìn bản nhạc. Con phải nhìn chứng tỏ công phu chưa tới nơi tới chốn.”
“Thay vì để mất mặt, chi bằng đừng lên sân khấu.”
Nếu không phải vì hoàn cảnh không phù hợp, tôi đã vỗ tay tán thưởng cho diễn xuất của cô ấy rồi.
Chu Tử Uyển cúi đầu nhìn những mảnh giấy vụn trên sàn, không biết đang nghĩ gì. Tôi đang định lấy bản nhạc mới từ trong túi ra thì con bé đột ngột ngẩng đầu. Trên gương mặt vốn trầm tĩnh thường ngày hiếm khi lộ ra vẻ phấn khích:
“Cảm ơn mẹ, con biết rồi ạ.”
Chu Tử Uyển không chút do dự xoay người lên sân khấu, bản nhạc của tôi thậm chí còn chẳng có cơ hội xuất hiện. Giai điệu du dương bay lượn dưới đầu ngón tay con bé. Tôi không khỏi trầm trồ: “Con gái cậu giỏi thật đấy, không cần bản nhạc mà vẫn nhớ được.”
Cô bạn thân ngơ ngác: “Không, khúc nhạc này tớ chưa nghe bao giờ.”
Sau khi biểu diễn xong, Chu Tử Uyển phát biểu cảm nghĩ:
“Khúc nhạc này là do con ngẫu hứng sáng tác, con muốn cảm ơn sự nhắc nhở của mẹ, nếu không con đã không thể vượt qua chính mình.”
Cô bạn thân phát đi/ên: “Thế này cũng được á?”
Chứng kiến độ yêu thích của lũ trẻ không giảm mà còn tăng, tôi và bạn thân lo lắng đến mức cắn cả ngón tay. Mẹ kế đ/ộc á/c thì đã làm rồi, nhưng bọn trẻ lại không thèm chấp!
Hệ thống cảnh báo nếu không hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi sẽ không còn lý do để tồn tại nữa. Ngay lúc chúng tôi đang ủ rũ, sự việc đã có bước ngoặt.
Ngày họp phụ huynh, giáo viên chủ nhiệm dẫn vào một học sinh chuyển trường. Cô bé trông chuẩn dáng vẻ “bạch liên hoa”, nở nụ cười thánh mẫu:
“Chào mọi người, em tên là Hứa Thời Thời.”
Tôi và bạn thân kinh ngạc nhìn nhau. Cô ấy đến rồi, con gái của nữ chính sắp xuất hiện.
Theo kịch bản, Hứa Thời Thời là một bóng đèn nhỏ ấm áp. Hàn Thiên Phàm và Chu Tử Uyển, những người bị mẹ kế làm cho tâm lý méo mó, sẽ được Hứa Thời Thời c/ứu rỗi. Sau khi hai ông bố trở thành kẻ nịnh nọt nữ chính, lũ trẻ cũng kế thừa di sản đó mà trở thành đám tùy tùng nhỏ của Hứa Thời Thời. Về sau, khi gặp nữ chính Hứa Tri Tri dịu dàng lương thiện, cả hai đều muốn cô ấy trở thành người mẹ kế thứ hai của mình.
Trong thời gian này, tôi và bạn thân gây đủ khó dễ cho mẹ con Hứa Tri Tri, khiến lũ trẻ và ông bố cặn bã chán gh/ét, từ đó đẩy họ về phía nữ chính. Tuy rất cẩu huyết, nhưng vì để giữ mạng, chúng tôi quyết định vẫn làm theo kịch bản.
Gần cổng trường có một người ăn xin. Hứa Thời Thời thấy ông ta đáng thương liền đưa hết số tiền trên người cho ông ta. Cô bạn thân bảo tài xế xuống xe đuổi người. Hứa Thời Thời ghé sát cửa sổ xe c/ầu x/in cô bạn thân, mong người ăn xin được tiếp tục hành nghề:
“C/ầu x/in dì, ông ấy đáng thương quá.”
Cô bạn thân lườm cô bé một cái:
“Nếu cháu thực sự thương ông ta thì chi bằng m/ua nhà m/ua xe cho ông ta luôn đi, thế là ông ta không cần phải đi xin nữa.”
Hứa Thời Thời cắn môi dưới, dáng vẻ như sắp khóc:
“Cháu, cháu không có nhiều tiền đến thế.”
“Vậy thì thôi, trẻ con không có năng lực thì đừng lo chuyện bao đồng.”
Hứa Thời Thời đẫm lệ nhìn sang Chu Tử Uyển. Chu Tử Uyển thở dài một tiếng:
“Mẹ nói thế không hay lắm đâu.”
Tôi nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt cô bạn thân. Cốt truyện cuối cùng cũng đi theo hướng bình thường.
“Cô ấy không hiểu đâu.”
Tôi và bạn thân: ???
“Cậu vừa chuyển trường đến nên không biết, người ăn xin này giả vờ t/àn t/ật để lừa lòng trắc ẩn đấy.” Chu Tử Uyển quay sang nhìn Hứa Thời Thời:
“Ông ta chỉ xuất hiện ở cổng trường vào giờ tan học buổi chiều thôi, vì buổi sáng ông ta còn phải đi làm chỗ khác.”
“Không tin thì cậu cứ thử giẫm vào chân ông ta xem, xem ông ta có phản ứng không.”
Hứa Thời Thời không ngờ lại như vậy, cả người sững sờ:
“Cháu, cháu không biết.”
“Biết đâu ông ấy có nỗi khổ riêng, sao các cậu cứ phải làm khó ông ấy chứ.” Hứa Thời Thời lại nhìn Hàn Thiên Phàm với vẻ đáng thương.
“Cậu buồn cười thật đấy, rốt cuộc là ai làm khó ai?” Hàn Thiên Phàm tức đến bật cười:
“Chúng tôi chỉ bảo ông ta tránh ra đừng cản trở giao thông, sao lại thành làm khó?”
“Theo lý lẽ của cậu, việc cậu giúp ông ta dẫn đến ùn tắc, chẳng phải là cậu đang làm khó những người lái xe sao?”
“Không, không phải như vậy.” Hứa Thời Thời nghẹn đến đỏ bừng mặt, như thể chịu nỗi oan ức tày đình, nức nở chạy đi.
Xong rồi. Hàn Thiên Phàm cũng “lật xe” rồi.
Cái danh “tùy tùng trung thành của Hứa Thời Thời” đâu rồi?
Thấy vẻ ủ rũ của chúng tôi, Chu Tử Uyển đột ngột lên tiếng:
“Được rồi, đừng diễn nữa.”
Hàn Thiên Phàm thở dài:
“Thực sự quyết định nói cho họ biết sao?”
Tôi và bạn thân đầy vẻ nghi hoặc:
“Hai đứa đang nói gì vậy?”
Hàn Thiên Phàm vỗ vai tôi:
“Mẹ, thực ra con có thể nghe thấy tiếng lòng của mẹ.”
Chu Tử Uyển gật đầu nhìn cô bạn thân:
“Con cũng vậy, ngay từ ngày đầu tiên dì đến nhà.”
Tôi và bạn thân đồng loạt cứng đờ người. Tôi khó khăn lên tiếng:
“Vậy nên, khoảng thời gian này chúng ta...”
Hai đứa trẻ đồng thanh đáp:
“Diễn xuất của hai người tệ lắm.”
Tôi và bạn thân tại chỗ muốn “độn thổ”.
Hàn Thiên Phàm vỗ vai tôi:
“Mẹ, bây giờ không phải lúc x/ấu hổ, hai người phải hoàn thành nhiệm vụ mới có thể sống sót.”
Chu Tử Uyển tiếp lời:
“Vậy nên, phân cảnh cuối cùng trong kịch bản là gì?”
Liên quan đến sống ch*t, cô bạn thân vội vàng hồi tưởng lại.