May mắn thay, sau những lời lẽ đầy chất thánh mẫu vừa rồi, không tên b/ắt c/óc nào tin vào lời cô ta.
“Nói nhảm nhiều quá, c/ắt lưỡi con ả này đi.”
Bạn thân nhanh tay chộp lấy điện thoại trước khi Hứa Tri Tri kịp mở miệng:
“Chúng tôi bị b/ắt c/óc cùng với Hứa Tri Tri, bọn chúng đòi ba triệu.”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm ổn của Chu Thừa Viễn:
“Tiền không thành vấn đề, nhưng phải đảm bảo an toàn cho họ.”
“Thiếu một sợi tóc, đừng hòng lấy được một xu.”
Hứa Tri Tri lập tức sáng mắt lên:
“Có phải Thừa Viễn không?”
Giọng Chu Thừa Viễn cao lên đôi chút:
“Tri Tri? Đồng Đồng có ở đó không? Con bé vẫn ổn chứ?”
Khóe miệng đang nhếch lên của Hứa Tri Tri liền mím ch/ặt lại khi nghe nửa câu sau. Một giọng nói quen thuộc khác vang lên dồn dập:
“Thanh Thanh, em có đó không?”
Tôi ậm ừ một tiếng:
“Hàn Khải, tôi không sao.”
Hứa Tri Tri rụt rè chen vào. Hàn Khải khựng lại một chút, đáp lại khá cứng nhắc:
“Tri Tri, cô nghe lời Thanh Thanh đi, nhìn nhiều nói ít thôi.”
Sắc mặt Hứa Tri Tri trắng bệch, cắn môi dưới đầy tủi thân. Tôi có chút ngạc nhiên, không ngờ Hàn Khải cũng biết Hứa Tri Tri là loại “b/ệnh từ miệng mà ra”.
Ba tiếng gọi “mẹ” đồng loạt vang lên. Hứa Thời Thời khóc lóc:
“Mẹ ơi, mẹ nhất định không được xảy ra chuyện gì.”
Hàn Thiên Phàm lớn tiếng:
“Mẹ, mẹ đừng lo lắng.”
Chu Tử Uyển bình tĩnh:
“Mẹ, mẹ bảo vệ bản thân cho tốt nhé.”
Nghe các con nói vậy, tôi và bạn thân lập tức an tâm. Nếu không nắm chắc phần thắng, chúng nó đã không bình tĩnh như thế. Con ngoan, quả nhiên đáng tin hơn ông bố cặn bã của các con nhiều.
Hứa Tri Tri nghe thấy lời Hứa Thời Thời, cuối cùng cũng nở nụ cười. Cô ta định nói tiếp thì bọn b/ắt c/óc đã cúp máy. Tôi và bạn thân cực kỳ ăn ý cùng bịt miệng Hứa Tri Tri lại.
Đến ngày giao tiền chuộc, ba chúng tôi bị đưa đến một khu công trình bỏ hoang. Bọn b/ắt c/óc chia làm hai ngả, một nhóm đi lấy tiền, một nhóm canh giữ chúng tôi. Hứa Tri Tri mấy ngày nay cứ muốn dùng “tình yêu” để cảm hóa bọn chúng, tiếc là chẳng có tác dụng gì, mỗi lần cô ta nói đến mức bọn chúng phát cáu là tôi và bạn thân lại phải xoay xở dọn dẹp hậu quả. Nhưng lần này, dù có xoay xở thế nào cũng vô ích, vì phía bên giao tiền đã xảy ra ẩu đả.
Tên b/ắt c/óc canh giữ nhận được cuộc gọi, tiếng sú/ng vang lên từ trong điện thoại. Giọng Chu Thừa Viễn vang lên ngay sau đó:
“Mau đi c/ứu người!”
Tim tôi chìm xuống. Tiêu rồi!
“Dám phục kích chúng tao à! Tìm ch*t!”
Thấy tình hình không ổn, tôi và bạn thân kẹp cổ Hứa Tri Tri đang ngơ ngác rồi quay đầu bỏ chạy:
“Chúng ta không cần chạy đâu, Thừa Viễn và Hàn Khải chắc chắn sẽ đến mà.”
Hứa Tri Tri bị chúng tôi lôi đi thở không ra hơi, nhưng vẫn tràn đầy niềm tin vào hai gã “chó săn” kia. Tôi và bạn thân vốn đã lo không xong thân mình, giờ còn phải kéo theo một “cục tạ” không chịu chạy, h/ận không thể ch*t quách cho xong. Nhưng không thể bỏ mặc cô ta, đành nghiến răng liều mạng chạy b/án sống b/án ch*t.
Dù chúng tôi trốn đông trốn tây, nhưng thể lực làm sao bằng bọn b/ắt c/óc. Rất nhanh, chúng tôi đã bị đuổi kịp. Đúng lúc đó, trên trời bỗng đổ xuống một cơn mưa tiền. Những tờ tiền đỏ rực bay lả tả khắp nơi. Ngay cả bọn b/ắt c/óc cũng bị thu hút. B/ắt c/óc vì cái gì? Chẳng phải vì tiền sao? Giờ tiền rơi đầy trời, bắt người hay nhặt tiền? Không cần bàn cãi, chắc chắn là chọn cái sau.
“Chắc chắn là Hàn Khải làm!” Hứa Tri Tri mừng rỡ nói. Tuy nhiên, đáp lại cô ta là giọng của Chu Tử Uyển:
“Mẹ, mẹ chạy lên lầu đi!”
Một chiếc trực thăng nhỏ không ngừng lượn vòng và hạ thấp độ cao giữa cơn mưa tiền. Tiền vẫn không ngừng rơi xuống từ cửa sổ. Bạn thân vui mừng:
“Là Uyển Uyển đến c/ứu chúng ta!”
Làm tốt lắm! Bố cặn bã không dựa được, con cái mới là chân ái.
“Không phải Hàn Khải...” Hứa Tri Tri lầm bầm đầy thất vọng. Tranh thủ lúc bọn b/ắt c/óc bận nhặt tiền, chúng tôi vội chạy vào tòa nhà bên dưới trực thăng. Chạy mãi mới lên được sân thượng, cả ba đã kiệt sức. Một sợi dây c/ứu hộ thả xuống:
“Mẹ, mau lên đi!”
Chu Tử Uyển đang đón ở phía trên. Bạn thân muốn nhường tôi lên trước, tôi đẩy cô ấy lại:
“Con gái cậu đến c/ứu cậu, cậu phải lên trước.”
Bạn thân cũng biết tình hình nguy cấp, không khách sáo thêm nữa, nắm lấy sợi dây được kéo lên. Khi sợi dây được thả xuống lần nữa, cánh cửa sân thượng bị tông mạnh. Bọn b/ắt c/óc ùa lên, theo sau là Hàn Khải và thuộc hạ. Tên cầm đầu kẹp cổ tôi và Hứa Tri Tri:
“Đừng qua đây! Nếu không tao kéo cả hai con ả này cùng ch*t chung!”
Mặt tôi đỏ bừng vì nghẹt thở. Trong lòng ch/ửi rủa Hàn Khải, cái gã vô dụng này, bắt một tên b/ắt c/óc mà cũng chậm một bước, làm trùm lính đá/nh thuê kiểu gì vậy!
“Hàn Khải, đừng quan tâm đến em.” Hứa Tri Tri khó khăn lên tiếng, hào quang thánh mẫu lại khởi động. Hàn Khải ánh mắt âm trầm đ/áng s/ợ:
“Thả họ ra, nếu không tao đảm bảo mày sẽ hối h/ận vì hành động hôm nay.”
Đừng có chỉ biết dọa suông nữa, lúc này còn bày đặt làm màu cái gì chứ! Mau c/ứu người mới là việc chính.
Quả nhiên những lời này thành công chọc gi/ận tên b/ắt c/óc. Hắn siết ch/ặt tay, tôi bị ép ngả người ra sau, nửa thân trên đã hụt ra ngoài. Cứ thế này, tôi thực sự phải đi gặp tổ tiên rồi. Đúng lúc mắt tôi hoa lên, tôi liếc thấy bạn thân trên trực thăng đang đi/ên cuồ/ng ra hiệu.