Tóc tai chẳng còn lấy một sợi, ngũ quan ch/áy sém dính bết lại, da dẻ đen kịt như than củi.
Vết thương nghiêm trọng thế này, lúc đó chắc cô ấy đ/au đớn lắm.
Tôi vươn tay nắm lấy cô ấy, tỉ mỉ quan sát:
“Mẹ của con à, sao quầng thâm mắt lại nặng thế này, lại thức khuya rồi đúng không, ôi chao, còn rụng cả tóc nữa.”
Tôi lắc đầu, giơ túi thức ăn m/ua ngoài chợ lên ra hiệu:
“Thói quen này không tốt đâu, các cháu bây giờ còn trẻ, đợi đến tuổi như bà, b/ệnh thức khuya nó đổ ra hết. Vừa hay, hôm nay bà m/ua yến sào, táo đỏ với gà mái già, hầm bát canh ngon cho hai mẹ con bồi bổ, giải nhiệt đi.”
Con q/uỷ ngây người.
Linh Linh nhìn tôi, rồi lại nhìn mẹ mình, ngoan ngoãn lắc lắc vạt áo người phụ nữ áo đen làm nũng.
“Mẹ ơi, bà nội tốt lắm, đừng làm hại bà nội.”
Người phụ nữ áo đen nhẹ nhàng vuốt tóc đứa trẻ, không nói gì.
Tôi cười hớn hở chào tạm biệt hai mẹ con.
Người phụ nữ áo đen dắt Linh Linh, nhìn tôi đầy ẩn ý, chậm rãi nói:
“Bà nội, ngày mai con sẽ đích thân đưa Nhị phu nhân và Tam phu nhân đến thỉnh an bà.”
Từng bước đi về phòng bà nội nhà họ Lâm, tôi đóng cửa lại, vịn khung cửa thở dốc một lúc, rồi chậm rãi lết đến bên giường nằm xuống.
Đối mặt với hai con q/uỷ thì chưa thấy gì, giờ thư giãn lại rồi, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Không được, Hồ Thúy Hoa.
Tôi thầm tự cổ vũ bản thân:
Mình sống hơn nửa thế kỷ rồi, không thể gục ngã ở cái nơi q/uỷ quái này, cháu cưng còn đang đợi mình về.
Sáng hôm sau, âm thanh điện tử máy móc vang lên:
【Số người sống sót ngày thứ hai: 16 người; số người ban đầu: 33 người.】
Tôi rũ bỏ bộ xươ/ng già, rửa mặt rồi ra ngoài.
Tìm một khoảng sân rộng rãi, hai chân đứng rộng bằng vai, hít vào nhấc chân:
Dã mã phân tông! Bạch hạc lượng sí! Lâu tất ảo bộ! Tả lãm tước vĩ!
Soạt soạt soạt, đá/nh xong một bài Thái Cực hai mươi bốn thức, toàn thân đều thoải mái, lúc này mới mãn nguyện lau mồ hôi.
Sân bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng động, tôi lững thững bước sang.
Một bộ hồng y, một đôi hài thêu, bóng người đội phượng quan ngọc bích, bước đi uyển chuyển như hoa sen, đẹp đến mức không thể rời mắt.
Cô ấy mỉm cười, cất tiếng, nhưng lại là âm thanh chói tai, nghe như tiếng chiêng vỡ:
“Người dạy ta thu dư h/ận, miễn kiêu sân, cải tính tình, tiến trạch đệ.
Hưu luyến thệ thủy, khổ hải hồi thân, tảo ngộ lan nhân.
Hồi thủ dư sinh như mộng diểu, tàn sinh nhất tuyến phó kinh đào.
H/ận! H/ận! H/ận!”
Tôi thở dài.
Câu hát dừng bặt, chẳng biết từ lúc nào, con q/uỷ đã bay đến trước chóp mũi tôi, đôi mắt to chỉ có đồng tử mà không có lòng trắng trừng trừng nhìn tôi.
Cô ấy mở miệng, giọng như đồng nát lại tựa tiếng tụng kinh đòi mạng:
“Bà nội sao lại thở dài, thiếp hát không hay sao?”
Bình luận trong phòng livestream bắt đầu chạy liên tục theo sự xuất hiện của con q/uỷ:
【Bà lão này sao lại gặp phải con q/uỷ Kinh Kịch thế này, nó không xuất hiện nhiều, nhưng người chơi nào gặp là ch*t chắc.】
【Câu hỏi tử thần đến rồi! Khen hay thì nó bảo giả tạo; chê dở thì nó tức gi/ận mặt đen, kết cục đều là một chữ Ch*t.】
Tôi lắc đầu:
“Hát hay, mà cũng hát không hay.”
Bình luận n/ổ tung:
【Trời ạ, đây là câu trả lời gì thế, bà cụ định tấu hài à?】
【Yes hay No, đáp án là chữ 'hoặc' đấy! Bà cụ không biết điều rồi, tính khí con q/uỷ Kinh Kịch này tệ lắm, chuẩn bị bị x/é x/ác đi.】
Đúng như bình luận, người phụ nữ áo đỏ nhíu ch/ặt mày, thần sắc càng lúc càng dữ tợn, cô ấy chậm rãi vươn tay, móng tay dài ra:
“Bà nội đang chế giễu thiếp sao?”
“Không có không có,” tôi xua xua tay.
“Cô hát 'Tỏa Lân Nang' phải không?”
Bạn già của tôi mê khúc này nhất, tôi thuộc làu làu.
“Chính là nó.”
“Cô hát hay lắm, giọng tuy không ngọt không mượt, nhưng tình cảm lại dạt dào, hát nghe u oán uyển chuyển, như đ/ứt như nối, liên miên bất tuyệt. Tuyệt!”
Hay hơn cả bạn già của tôi hát nhiều.
Tôi giơ ngón cái, khen ngợi chân thành.
Người phụ nữ áo đỏ nhíu mày, móng tay chậm rãi thu vào trong lòng bàn tay.
“Vở kịch này kể về tiểu thư nhà giàu Tiết Tương Linh đi lấy chồng, trên đường tránh mưa gặp một cô gái yếu đuối, cô đ/ộc cũng đi lấy chồng, cô ấy thương tình tặng bảo vật.
Ai ngờ thế sự vô thường, nhà họ Tiết sa sút,
Tiết Tương Linh lưu lạc đầu đường xó chợ, mới có đoạn kịch này.”
Con q/uỷ gật đầu.
Không ngờ lại gặp được người cùng sở thích bàn luận về kịch nghệ, tôi hào hứng nói tiếp:
“Hát hay, nhưng cảm xúc chưa đúng.”
Con q/uỷ lạnh lùng nói:
“Chỗ nào không đúng, Tiết Tương Linh làm người tốt mà không được đền đáp, ngược lại còn lâm nạn chịu khổ, cô ấy không nên h/ận sao?”
“Thân tuy khổ, nhưng tâm vẫn luôn hướng thiện.”
Tôi nắm lấy tay cô ấy, cố gắng thuyết phục:
“Cô nghĩ xem, Tiết Tương Linh nếu thật sự khổ, thì đã không hát rằng gặp phải kiếp này là do ông trời dạy cô ấy bớt kiêu ngạo, thương kẻ nghèo hèn, sớm ngộ ra nhân quả.”
“Cô ấy đã hiểu ra, nhân sinh vốn vô thường như vậy, cứ làm việc thiện, đừng hỏi trước sau.”
“Nữ tử kỳ lạ như thế, sao có thể có h/ận?”
Hắc khí trên người người phụ nữ áo đỏ càng lúc càng đậm đặc, ngưng tụ thành nước đen chảy xuống, cô ấy hoàn toàn không hay biết, ngẩn ngơ nói:
“Không h/ận sao? Nhưng ta h/ận lắm.”
Tôi đang hào hứng muốn thảo luận tiếp, ngẩng đầu lên thấy ánh mắt người phụ nữ áo đỏ lấp lánh lệ, cô ấy che mặt khóc nức nở.
À thì, bầu không khí hơi ngượng.
“Sao thế con? Chịu uất ức à?”
Tôi kéo con q/uỷ lại, vươn tay vỗ vỗ sau lưng cô ấy:
“Bà là người từng trải,”