Nhìn vẻ mặt này của chàng, tôi dịu giọng lại, đưa tay chạm nhẹ vào gò má bị đá/nh đến đỏ ửng của chàng.
Chàng không né tránh, cũng không phản ứng.
"Được rồi," tôi rũ hàng mi, giọng điệu mệt mỏi và tủi thân, "Huynh đừng suy nghĩ nhiều, người ta yêu từ đầu đến cuối chỉ có mình huynh. Huynh... huynh đừng làm lo/ạn nữa."
Nói xong câu này, tôi xoay người bước ra ngoài.
"Ta mệt lắm, phải về nghỉ ngơi đây."
Phía sau, Thẩm Quân Hằng khẽ gọi tên tôi.
"A Chước."
Tôi xoay người lại.
Cơ hàm Thẩm Quân Hằng căng ch/ặt, đôi môi mím lại thành một đường thẳng: "Ta không trách nàng."
Tôi nhướng mày.
Chàng cụp mắt, yết hầu chuyển động một chút: "Viên đan dược và thanh ki/ếm đó... nàng không biết nặng nhẹ, ta không trách nàng. Nhưng giờ có một việc khác."
Tôi khoanh tay lại: "Chuyện gì?"
"Tiểu sư muội muốn ra ngoài lịch luyện." Khi nói câu này, chàng không dám nhìn vào mắt tôi, "Tu vi của muội ấy không cao, ta sợ muội ấy xảy ra chuyện. Pháp bảo địa cấp kia của nàng... ta muốn mượn cho muội ấy làm lá bài tẩy."
Nghe xong câu này, suýt chút nữa tôi bật cười thành tiếng.
Đến rồi, tình tiết kinh điển.
Trong nguyên tác, nam chính chính là ở đây đã mở lời mượn đi vật duy nhất mà mẹ nữ chính để lại cho nàng. Nữ chính đẫm lệ cho mượn, kết quả tiểu sư muội làm vỡ nát pháp bảo trong bí cảnh, đến một lời xin lỗi cũng không có, nam chính còn bênh vực tiểu sư muội rằng "muội ấy cũng không cố ý".
Nữ chính khóc cả đêm, hôm sau còn bị nam chính chỉ trích là làm quá vấn đề.
Tôi tuyệt đối sẽ không để chuyện đó xảy ra.
"Ngại quá nha." Tôi mỉm cười, "Pháp bảo đó ta đã cho Cố Yến An mượn rồi."
Thẩm Quân Hằng bỗng ngẩng phắt đầu lên.
Đồng tử co rút, sắc m/áu trên mặt tan biến trong chớp mắt: "Nàng nói cái gì? Nàng cho hắn mượn pháp bảo địa cấp đó sao?"
Tôi tỏ vẻ vô cùng lo lắng: "Huynh ấy bị thương mà, ngày mai huynh ấy phải đi hái linh dược, nơi đó nguy hiểm lắm, ta sao có thể trơ mắt nhìn huynh ấy ch*t chứ."
"Nhưng đó là di vật mẹ nàng để lại!" Giọng Thẩm Quân Hằng cao vút, gần như sụp đổ, "Đó là thứ duy nhất mẹ nàng để lại trên thế gian này, nàng ngay cả cái này cũng đem cho người khác sao?"
Nụ cười của tôi dần tắt: "Phải đó, di vật của mẹ ta, ta không cho ân nhân c/ứu mạng mượn, lẽ nào lại phải cho mượn cái cô tiểu sư muội ngày nào cũng gây khó dễ cho ta, bỏ th/uốc xổ vào trà của ta, sau lưng thì nói ta khắc ch*t mẹ ruột sao? Thẩm Quân Hằng, huynh nói cho ta nghe, đó là đạo lý gì?"
Thẩm Quân Hằng bị lời nói của tôi chặn họng, biểu cảm trên mặt thay đổi liên tục, cuối cùng hóa thành sự bất lực và mệt mỏi sâu sắc.
Chàng đưa tay day day ấn đường, giọng thấp xuống: "Có phải nàng lại suy diễn lung tung rồi không? Ta và tiểu sư muội thật sự không có gì cả. Lúc sư tôn bế quan đã dặn dò ta phải chăm sóc muội ấy, nên ta mới mở lời với nàng... Nếu nàng không muốn thì thôi vậy."
Tôi cười lạnh: "Muội ấy đúng là tiểu sư muội của huynh, nhưng huynh thừa biết ta và muội ấy vốn dĩ nước lửa không dung, huynh lại còn hỏi mượn di vật của ta cho muội ấy? Sao huynh có thể mở miệng được chứ?"
Trên mặt Thẩm Quân Hằng không còn chút huyết sắc: "Ta biết rồi... nàng về đi."
Tôi đang định xem có nên nói thêm đôi câu nữa không, thì ở khóe mắt chợt xuất hiện một bóng dáng màu vàng nhạt.
"Đại sư huynh!"
Một giọng nói dịu dàng vang lên từ phía cuối hành lang.
Lâm Uyển Thanh cầm một thanh trường ki/ếm, bước những bước nhẹ nhàng chạy về phía này.
Nàng ta chạy đến gần mới như vừa nhận ra tôi, gật đầu lấy lệ: "Lý tỷ tỷ cũng ở đây sao."
Mà ánh mắt tôi đã sớm vượt qua vai nàng ta nhìn về phía xa.
Dưới gốc cây hải đường, một bóng dáng cao g/ầy đang đứng đó.
Chàng mặc một bộ trường sam màu trắng nguyệt, mái tóc đen chỉ được búi tùy ý bằng một chiếc trâm gỗ, tay phải đặt trên thanh trường ki/ếm mới đeo bên hông.
Thanh ki/ếm đó có vỏ màu trắng tuyết, hoa văn như sóng nước lưu chuyển, chính là Linh Tê Ki/ếm.
Thẩm Quân Hằng rõ ràng cũng nhìn thấy thanh ki/ếm đó.
Hơi thở của chàng bỗng chốc ngưng trệ.
Tôi nhấc vạt váy, bước nhanh về phía chàng, giọng điệu mang theo ba phần xót xa, ba phần trách móc, bốn phần làm nũng: "Sao huynh lại đến đây? Cơ thể còn chưa hồi phục, không chịu nghỉ ngơi tử tế trong phòng, chạy ra ngoài làm gì?"
Cố Yến An ngước mắt nhìn tôi, khẽ nhếch môi, nở một nụ cười khiến lòng người tan chảy: "Nghe nói nàng ở đây, ta đến đón nàng về."
Nói đoạn, ánh mắt chàng vượt qua tôi, nhìn về phía Thẩm Quân Hằng và Lâm Uyển Thanh đang đứng sau lưng, lễ phép gật đầu, giọng điệu ôn nhu như ngọc: "Thẩm công tử, Lâm cô nương."
Ánh mắt Thẩm Quân Hằng dán ch/ặt vào thanh ki/ếm bên hông Cố Yến An, trong mắt bùng lên ngọn lửa gi/ận dữ.
Lâm Uyển Thanh cũng nhìn thấy thanh ki/ếm đó.
Nàng ta che miệng, phát ra một tiếng kêu kinh ngạc đầy khoa trương: "Á, Lý tỷ tỷ, đó... đó chẳng phải là Linh Tê Ki/ếm đại sư huynh rèn cho tỷ sao? Sao tỷ có thể đem thanh ki/ếm này tặng cho người khác chứ?"
Sắc mặt Thẩm Quân Hằng càng khó coi hơn.