Thiên phú của tôi trên con đường đan đạo ngày càng thăng hoa, phẩm cấp không ngừng tăng tiến, từ ngũ phẩm, lục phẩm, thất phẩm... cuối cùng, tôi trở thành vị cửu phẩm luyện đan sư đầu tiên của giới tu chân trong suốt một ngàn năm qua.

Tên tuổi của tôi được ghi chép vào đủ loại điển tịch, được các thế hệ luyện đan sư đời sau thờ phụng trong đan phòng, ngày đêm đ/ốt hương bái lạy.

Thẩm Quân Hằng ở lại Thanh Vân Tông, trở thành một kẻ phế nhân bị người người chán gh/ét.

Tông môn vì nể tình công lao quá khứ, không đuổi hắn đi, mà cho hắn một căn viện nhỏ ở phía sau núi hẻo lánh, mỗi tháng gửi chút gạo thóc đủ để hắn sống qua ngày, chỉ vậy mà thôi.

Thỉnh thoảng tôi vẫn nghe được vài tin tức về hắn, nói rằng hắn ngày đêm, không một phút giây nào là không hối h/ận.

Hệ thống vốn dĩ đã đến lúc rời đi từ lâu, nhưng nó vẫn ở lại.

【Ký chủ, báo cho cô một tin tốt.】

【Kết quả thống kê cuối cùng về chỉ số ngược tâm--300%. Hoàn thành nhiệm vụ vượt mức!】

Giọng hệ thống đầy vẻ ngưỡng m/ộ: 【Vì vậy tổng bộ quyết định, tặng cô một phần thưởng đặc biệt.】

"Phần thưởng gì?"

【Tiểu thế giới này do linh khí khô cạn, đã mấy vạn năm nay không có ai phi thăng. Nhưng chúng tôi có thể phá lệ cho cô một đặc ân-- phi thăng thượng giới. Cô thấy sao?】

Tôi không chút do dự.

"Được."

Ngày phi thăng, cả giới tu chân chấn động.

Vô số người đổ xô đến Thanh Vân Tông, muốn tận mắt chứng kiến lần phi thăng đầu tiên sau cả ngàn năm.

Trên bầu trời, mây lành vạn đạo, tiên nhạc du dương, một cột sáng vàng rực từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy tôi vào trong.

Cố Yến An cũng đến.

Bên hông hắn đeo trường ki/ếm, khí độ ung dung, đã chẳng còn là thiếu niên sa sút với linh căn hư tổn, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc ngày nào.

Giờ đây, hắn là Ki/ếm Tôn vang danh thiên hạ, một ki/ếm có thể phá vạn pháp, thiên hạ không ai dám đương đầu.

Hắn bước đến trước mặt tôi, chắp tay hành lễ, mỉm cười: "Chúc mừng."

Tôi cũng cười: "Đa tạ."

Hắn nhìn cột sáng vàng rực kia, bỗng lên tiếng: "A Chước, nàng biết không, năm đó khi nàng tìm thấy ta, linh căn của ta đã vỡ nát quá nửa, không một đan sư nào chịu ra tay c/ứu ta. Nàng nói nàng có thể chữa cho ta, nhưng có một điều kiện, là bảo ta phối hợp với nàng diễn một vở kịch."

"Ta không còn lựa chọn nào khác." Cố Yến An nhìn tôi: "Nhưng nàng đã chữa lành linh căn cho ta, cho ta cơ hội được cầm ki/ếm trở lại. Không có nàng, sẽ không có Cố Yến An của ngày hôm nay."

"Chúng ta chẳng qua là đôi bên cùng có lợi, không ai n/ợ ai cả."

Cố Yến An không nói thêm gì nữa, hắn lùi lại một bước, trịnh trọng nói: "Vậy thì chúc nàng ở tiên giới, vạn sự thuận lợi."

Tôi gật đầu, đang định xoay người, khóe mắt chợt quét thấy một bóng người.

Ở rìa đám đông, một bóng dáng c/òng lưng chống gậy đứng nhìn từ xa.

Tóc hắn bạc trắng, xõa trên vai, gương mặt chằng chịt nếp nhăn.

Là Thẩm Quân Hằng.

Đôi môi hắn khẽ động đậy.

Vì khoảng cách quá xa, tôi không nghe thấy gì.

Nhưng tôi đọc được.

Hắn đang gọi "A Chước".

Tôi không chút do dự, xoay người bước vào luồng ánh sáng vàng kim ấy.

Cố Yến An đứng tại chỗ, ngước nhìn theo tôi, vạt áo bị gió thổi bay phần phật.

Đám đông đang reo hò, đang quỳ lạy, đang thành tâm bái lễ trước luồng sáng vàng rực rỡ kia.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trong tháng ở cữ, mẹ chồng bỏ 12 thìa muối vào cháo, tôi đưa chồng uống sạch, bà định lao vào đánh tôi, một câu nói của anh khiến bà sững sờ

Chương 22
Lòng Hứa Tĩnh dần chùng xuống, cô nhìn ánh mắt né tránh của Đàm Minh, trong khoảnh khắc liền hiểu ra: đây chẳng phải là chuyện tiện hay không, mà là mẹ chồng Cao Ngọc Mai sẽ không đồng ý, còn Đàm Minh thì không dám mở lời với bà.
0