Đôi lông mày thanh tú cùng khí chất cao quý của hắn đầy vẻ chán gh/ét: "Bùi Nam Châu, sao muội vẫn cứ kiêu ngạo, hống hách như vậy!"
Ta lạnh lùng nhìn Tạ Phục Chu, hỏi hắn: "Huynh có biết đêm trước ngày ta bị đưa sang địch quốc làm con tin sáu năm trước, Tô Tranh Tranh đã tìm ta nói gì không?"
"Nó nói, chỉ cần nó khóc trước mặt huynh vài tiếng, huynh liền cùng huynh trưởng liên thủ tráo đổi quẻ của ta."
"Tạ Phục Chu, nỗi khổ sáu năm nay, vốn dĩ phải là của nó."
Tạ Phục Chu sững sờ, hắn cứ ngỡ mình che giấu rất kỹ, không ngờ ta đã sớm biết.
【Chương 4】
Theo bản năng, hắn muốn giải thích, nhưng chưa kịp mở lời đã bị ta ngắt ngang.
"Đã sáu năm rồi, ta không muốn dây dưa với quá khứ nữa, hãy trông coi kỹ... vị hôn thê của huynh đi, đừng để nó xuất hiện trước mắt ta cho chướng mắt."
Nói xong, ta xoay người bỏ đi, không cho hắn cơ hội nói thêm lời nào.
Có lẽ vì trong lòng đầy áy náy, Tạ Phục Chu thực sự không để Tô Tranh Tranh xuất hiện trước mặt ta nữa. Không chỉ hắn, Bùi Tri Hàn cũng không còn đặt Tô Tranh Tranh bên cạnh mình như trước.
Nhưng ta biết, Tô Tranh Tranh sẽ không bỏ cuộc.
Quả nhiên, chỉ mới ba ngày sau, nó đã ra tay.
Trời đã về khuya, ta chỉ vừa mới ra ngoài chuẩn bị chút đồ ăn đêm, lúc trở về, trong doanh trại đã có thêm một vị khách không mời mà đến.
Tạ Phục Chu nồng nặc mùi rư/ợu nằm trên giường của ta, mặt đỏ bừng một cách bất thường. Ta vừa tới gần, hắn đã kéo mạnh ta ngã xuống, đ/è lên giường.
Chỉ trong chốc lát, y phục hai chúng ta đã xộc xệch. Ngay lập tức, tiếng thét của Tô Tranh Tranh vang lên:
"Hai người đang làm cái gì vậy!"
Cả doanh trại phút chốc sáng đèn. Không ít binh sĩ chạy tới, vây quanh hỏi han Tô Tranh Tranh.
"Tô tiểu thư, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Tô Tranh Tranh chỉ vào ta, khóc nức nở: "Tỷ tỷ, nếu tỷ có ý với Phục Chu ca ca, muội có thể nhường hôn sự cho tỷ, nhưng sao tỷ có thể nhân lúc Phục Chu ca ca s/ay rư/ợu mà... mà..."
Đây là chiêu trò quen thuộc của nó. Mỗi lần dùng đều bách phát bách trúng. Đến mức nó không hề nhận ra ánh mắt đầy ẩn ý của mọi người xung quanh.
Sự việc cũng thu hút sự chú ý của Bùi Tri Hàn. Huynh ấy vội vã chạy tới, vừa thấy Tô Tranh Tranh đang khóc liền xót xa lao đến, giơ tay giúp nó lau nước mắt.
"Tranh Tranh, ai b/ắt n/ạt muội? Nói với huynh trưởng, huynh sẽ đòi lại công bằng cho muội!"
Tô Tranh Tranh lao vào lòng huynh ấy, uất ức đến mức toàn thân r/un r/ẩy.
"Huynh trưởng, huynh đừng trách tỷ tỷ, Phục Chu ca ca vốn dĩ là vị hôn phu của tỷ ấy, tất cả đều là lỗi của muội..."
"Bùi Nam Châu, muội!" Bùi Tri Hàn theo bản năng muốn trách m/ắng ta.
Ta bình thản chỉnh đốn lại y phục, trực tiếp c/ắt ngang lời huynh ấy:
"Đúng, chính là ta làm."
"Ta nhân lúc Tạ Phục Chu s/ay rư/ợu mà quyến rũ hắn, hành vi phóng đãng, làm nh/ục mặt Bùi gia."
"Nói đi, lần này muốn ph/ạt ta thế nào? Gia pháp hay cấm túc?"
Nghe ta nói vậy, Tô Tranh Tranh lập tức quỳ xuống trước mặt Bùi Tri Hàn van xin:
"Huynh trưởng, huynh đừng ph/ạt tỷ tỷ, muốn ph/ạt thì ph/ạt muội đây này..."
Bùi Tri Hàn không nhìn nó, mà gương mặt đầy vẻ khó coi hỏi ta: "Nam Châu, tại sao muội không biện giải?"
"Vì vô ích thôi." Giọng ta bình thản như đang kể chuyện của người khác.
"Khi Tô Tranh Tranh nói ta b/ắt n/ạt nó, ta đã biện giải, kết quả là huynh nh/ốt ta cấm túc ba ngày, ba ngày đó ta không một giọt nước vào bụng."
"Khi Tô Tranh Tranh nói ta xúi giục người khác cô lập nó, ta vẫn biện giải, kết quả là huynh dùng gia pháp, đá/nh ta hai mươi roj, trên người ta đến giờ vẫn còn vết s/ẹo từ lúc đó."
"Sau đó, Tô Tranh Tranh nói ta đẩy nó xuống nước, huynh thậm chí không cho ta cơ hội biện giải, đã cùng Tạ Phục Chu liên thủ đưa ta sang địch quốc làm con tin."
"Huynh trưởng, huynh nói xem, giờ ta còn dám biện giải nữa không?"
Bùi Tri Hàn đứng lặng hồi lâu không nói nên lời.
Tô Tranh Tranh vẫn còn thút thít, nó kéo tay áo Bùi Tri Hàn nói: "Huynh trưởng, muội biết tỷ tỷ oán trách muội, đợi đến khi về kinh thành, muội sẽ đích thân cõng gai chịu tội!"
"Nhưng hiện tại, tỷ tỷ đã bị vấy bẩn danh tiết trước hôn lễ, nếu để người đời biết được, chắc chắn sẽ bị chỉ trích, biết làm sao bây giờ?"
Bùi Tri Hàn mím ch/ặt môi, không nói một lời, ánh mắt nhìn ta đầy đ/au đớn.
【Chương 5】
"Hay là thế này đi..." Tô Tranh Tranh như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, nói: "Muội và Phục Chu ca ca là do bệ hạ ban hôn, muội không thể nhường hôn lễ cho tỷ tỷ được, nhưng tỷ tỷ có thể gả cùng ngày với muội!"
"Với danh nghĩa là thiếp."
"Nhưng huynh trưởng yên tâm, đợi tỷ tỷ vào cửa, muội và Phục Chu ca ca sẽ đối đãi với tỷ ấy theo lễ bình thê."
"Huynh trưởng, danh tiết của tỷ tỷ đã mất, đây là nơi chốn tốt nhất cho tỷ ấy rồi!"
Từng lời của Tô Tranh Tranh như những nhát d/ao đ/âm vào tim Bùi Tri Hàn, cuối cùng huynh ấy không nhịn được mà quát lớn: "Đủ rồi!"
"Tô Tranh Tranh, sao muội có thể vu khống tỷ tỷ mình như vậy!"
Trên mặt Tô Tranh Tranh thoáng qua vẻ hoảng lo/ạn, nó không ngờ chiêu trò của mình lại mất tác dụng.
Nó lập tức đổi sang vẻ mặt vừa uất ức, vừa đáng thương nói: "Nhưng muội tận mắt nhìn thấy tỷ tỷ và Phục Chu ca ca... không chỉ muội nhìn thấy, các binh sĩ cũng..."
Nó cố tình nói những lời gợi trí tưởng tượng, nhưng không một ai tiếp lời nó.