Cho đến khi m/a tộc phá vỡ cổng sơn môn, tôi mới biết vợ mình từ lâu đã phá bỏ vô tình đạo. Trong ánh đ/ao bóng ki/ếm, vợ tôi bị tiểu sư đệ ép vào sau tảng đ/á lớn. Đôi mắt tiểu sư đệ đỏ ngầu.

“Sư tỷ, trước khi ch*t hãy để ta làm người đàn ông của nàng.”

Vợ tôi động tình, ngay trước mặt vạn quân m/a tộc đã đẩy tôi xuống vực sâu.

“Giang Bình, đây là tâm nguyện cuối cùng của A Phong, ta cũng không muốn để lại tiếc nuối…”

“Cầu chàng hãy thành toàn cho chúng ta, sau chuyện này ta sẽ lấy cái ch*t tạ tội, cùng chàng làm đôi uyên ương dưới suối vàng.”

Sau đó, sư tôn dẫn viện quân ngự ki/ếm tới.

Khi chướng khí dưới đáy vực tan đi, họ cuối cùng cũng tìm thấy tôi,

Tôi chỉ bình thản rút thanh trường ki/ếm đ/âm vào bụng mình ra.

Lau sạch vết m/áu.

“M/ộ D/ao, nếu đã không ch*t được, thì mặc quần áo vào rồi về tông môn chịu ph/ạt đi.”

Tôi đưa thanh trường ki/ếm cho M/ộ D/ao một cách vững vàng.

M/áu nhuốm trên tua ki/ếm nhỏ giọt xuống đất, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

M/ộ D/ao hiếm khi hạ mình lên tiếng:

“Giang Bình, sự việc khẩn cấp, ta cũng chỉ là muốn hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của Lâm Phong.”

Trên mặt nàng vẫn còn lưu lại những vệt ửng hồng.

“Nếu chàng tức gi/ận, thì cũng cứ đ/âm ta một ki/ếm đi.”

M/ộ D/ao khẽ nhíu mày, giọng điệu nhẹ bẫng, như thể đang trách tôi là một đấng nam nhi sao lại nhỏ nhen đến thế.

Tôi liếc nhìn những vết đỏ trên cổ nàng.

Kết làm đạo lữ bao nhiêu năm, M/ộ D/ao chưa bao giờ cho phép tôi hôn nàng.

“Ừ.” Tôi chỉ đáp lại một chữ.

Sư huynh xung quanh bị bộ dạng này của tôi chọc gi/ận, đoạt lấy thanh ki/ếm trong tay M/ộ D/ao rồi ném xuống đất.

“Giang Bình, ngươi còn là đàn ông không vậy?”

“Nếu không phải M/ộ D/ao đẩy ngươi xuống vực, thì với công lực của ngươi, đã ch*t tám trăm lần rồi!”

Vị tanh ngọt lan tỏa trong khoang miệng, yết hầu cuộn lên xuống.

Tôi nhìn về phía Lâm Phong đang đứng sau mọi người, hắn không hề sứt mẻ chút nào, trên mặt vẫn còn vương lại nét ửng hồng sau hoan lạc.

Chưa đợi tôi mở lời, Lâm Phong đã quỳ sụp xuống đất.

“Sư huynh, đều là do ta vô dụng, không chịu nổi sự dày vò của hợp hoan tán.”

“Khiến huynh và M/ộ D/ao sư tỷ bất hòa, ta cam tâm chịu ph/ạt.”

Kịch bản thật quen thuộc.

Ba năm nay, cứ mỗi lần Lâm Phong giả bộ đáng thương, tôi đều phải nhẫn nhịn.

Sư tôn luôn nói: “Con là sư huynh, chấp nhặt với Lâm Phong làm gì?”

“Chẳng qua cũng chỉ là một kẻ ở rể, được ở bên M/ộ D/ao đã là phúc đức ba đời rồi.”

Vậy ra, ngay cả người vợ, tôi cũng nên nhường cho hắn sao?

Dạ dày co thắt dữ dội, tôi buông nắm tay đang siết ch/ặt đến trắng bệch.

Lâm Phong đứng dậy phủi bụi trên vạt áo, như thể chắc chắn tôi vẫn sẽ như mọi khi.

“Được thôi, vậy thì ngươi hãy phế bỏ tu vi, cút khỏi Khánh Vân Tông đi.”

Hắn sững sờ tại chỗ.

“Đủ rồi!” Sư tôn phất tay đầy gi/ận dữ, giọng điệu tràn đầy chán gh/ét.

“Ngươi còn muốn làm lo/ạn đến bao giờ nữa?”

“M/ộ D/ao chỉ là giúp Lâm Phong giải đ/ộc, có gì mà không được!”

Sự cam chịu tích tụ bấy lâu lấn át lý trí, tôi vung một quyền thẳng vào mặt Lâm Phong.

Chưa kịp chạm tới, vài luồng uy áp đã cùng lúc đ/è bẹp tôi xuống đất.

Đầu gối đ/ập mạnh xuống cát đ/á, đ/au đến mức thái dương gi/ật nảy liên hồi.

Các sư huynh chắn trước mặt Lâm Phong.

“Từ bao giờ ngươi lại trở nên đ/ộc á/c như vậy!”

Tim tôi nhói đ/au.

Trước đây, tôi cũng từng là tiểu sư đệ được họ quan tâm nhất.

Kể từ khi Lâm Phong đến, mọi thứ đều thay đổi.

Tôi định thi triển pháp thuật, nhưng lại phát hiện linh lực trong cơ thể đã bị M/ộ D/ao rút sạch từ lâu.

Cơn đ/au ập đến như thủy triều nhấn chìm tôi.

Để giúp M/ộ D/ao tu luyện, tôi cam tâm luyện pháp song tu, cung cấp linh lực.

Giờ đây, nó lại trở thành vũ khí để nàng trừng ph/ạt tôi.

Thấy tôi thoi thóp, M/ộ D/ao dường như không đành lòng, đôi mày nhíu lại.

“Tiểu sư đệ ngất rồi!”

Nghe vậy, nàng lập tức bỏ mặc tôi.

Linh lực liên tục bị rút ra khỏi cơ thể tôi, đổ dồn về phía Lâm Phong.

M/ộ D/ao đỡ Lâm Phong vội vã trở về tông môn.

Không ai để ý thấy tôi đang nằm liệt trên mặt đất.

Vết thương ở bụng vỡ ra, rỉ m/áu đỏ tươi.

Trái tim như rơi xuống hầm băng.

Tôi vốn là tuyệt tình đạo thánh thể, nhưng nếu tu luyện, mối qu/an h/ệ tình thân tình yêu đều sẽ đoạn tuyệt.

Tôi không nỡ rời xa M/ộ D/ao, không nỡ rời xa sư tôn và đồng môn.

Nhẫn nhịn nỗi đ/au l/ột da rút xươ/ng, tôi tu luyện Độ Ách Đạo.

Đem lôi kiếp của tông môn dẫn lên người mình.

Từ đó, lôi kiếp cửu tử nhất sinh ở Khánh Vân Tông lại trở thành ngày hội.

Mỗi lần như vậy, kinh mạch của tôi lại đ/au như bị ngh/iền n/át.

Chưa kịp hồi phục sau lôi kiếp.

Lâm Phong đã chạy đến trước mặt các sư huynh.

“Lần cầu phúc này, suýt chút nữa ta đã bị sét đá/nh.”

Các sư huynh đua nhau xót xa an ủi.

“Cũng nhờ tiểu sư đệ, nếu không sao chúng ta có thể bình an thế này.”

Cho dù tôi có giải thích thế nào, họ cũng chỉ cho rằng tôi không bằng thiên tư của Lâm Phong nên sinh lòng đố kỵ.

Tôi hối h/ận rồi.

Không biết đã qua bao lâu.

Tôi gượng dậy, đ/au đớn đi về nơi ở của mình.

Các loại đan dược trị thương trên kệ đã bị lấy sạch.

Tôi mở chiếc bình sứ trong hộp, cũng trống rỗng.

“Sư huynh đang tìm cái này sao?”

Là Lâm Phong.

Hắn dựa vào khung cửa, tay cầm một viên đan dược.

Đó là viên Hồi Linh Đan mà tôi đã phải liều mạng mới giành được.

“Ta chỉ nói hợp hoan tán làm tổn hại cơ thể, M/ộ D/ao sư tỷ liền đích thân đưa cho ta rồi.”

Trước đây, tôi gánh lôi kiếp khiến kinh mạch tổn thương, đến tìm M/ộ D/ao xin Hồi Linh Đan.

“Giang Bình, Hồi Linh Đan không phải vật tầm thường.”

“Thiên phú của chàng không tốt, dùng cũng phí phạm.”

Các sư huynh bên cạnh cũng chế giễu: “Sư đệ, đừng nói dối nữa.”

“Lôi kiếp của Khánh Vân Tông, lần nào chẳng phải Lâm Phong cầu phúc cản lại?”

“Ngươi đừng vì gh/en tị với thiên tư của Lâm Phong mà làm những chuyện bỉ ổi như cư/ớp công.”

Thái dương tôi gi/ật nảy.

Lâm Phong cười càng thêm đắc ý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
9 10 năm vây hãm Chương 10
12 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm