Đêm trước ngày cưới, để đảm bảo nghi thức ngày mai diễn ra vạn vô nhất thất, tôi đến khách sạn kiểm tra lại các chi tiết từ trước. Khi đi ngang qua phòng nghỉ đang khép hờ bên cạnh, tôi bắt gặp vị hôn phu của mình đang ôm ch/ặt một người phụ nữ vào lòng. Cô ta khóc như hoa lê dính hạt mưa, nắm ch/ặt vạt áo anh ta mà oán trách: "Ngày mai anh sắp cưới cô ta rồi, vậy em là gì chứ?" Vị hôn phu xót xa hôn lên những giọt nước mắt của cô ta, giọng điệu hạ mình chưa từng thấy: "Ngày mai anh chỉ làm cho có lệ để cưới cô ta thôi, trái tim anh mãi mãi dành trọn vẹn và thuần khiết cho một mình em." Nhìn gương mặt nghiêng quen thuộc của người phụ nữ đó, tôi cảm thấy vô cùng nực cười. Bốn năm trước, vị hôn phu cũng đã ngoại tình với cô ta. Sau khi bị tôi phát hiện, tôi đề nghị chia tay, anh ta đã đứng dưới tòa nhà ký túc xá của tôi trong cơn mưa tầm tã suốt ba ngày ba đêm. Cho đến khi sốt cao hôn mê, bạn cùng phòng phải gọi xe cấp c/ứu đưa đi. Sau khi tỉnh lại, anh ta đỏ hoe mắt quỳ trước mặt tôi thề thốt: "Anh chỉ là nhất thời bị m/a xui q/uỷ khiến, c/ầu x/in em cho anh thêm một cơ hội nữa." Bốn năm sau đó, anh ta trở thành một người đàn ông tốt tuyệt vời được mọi người công nhận.