Đó là vào ngày mẹ tôi xuất viện.
Cậu ấy ôm một bó hoa hồng trắng đứng trước cổng b/ệnh viện.
Mẹ tôi vẫn còn nhớ cậu ấy, nắm lấy tay cậu hỏi han đủ điều.
Cậu ấy đỏ hoe mắt, từng câu từng chữ đáp lại.
"Hiểu Hiểu," cuối cùng cậu ấy gọi tôi lại, "Liệu có thể... cho tớ một cơ hội không?"
Tôi đứng trên bậc thềm, nhìn xuống cậu ấy.
Cậu ấy vẫn đẹp trai như ngày nào.
Nhưng tôi đã không còn là cô bé chỉ vì một ánh mắt của cậu mà tim đ/ập lo/ạn nhịp nữa rồi.
"Quý Nghiễn Hành," tôi nói, "Cậu có biết tại sao mẹ tớ có thể trụ vững suốt mười mấy năm qua không?"
Cậu ấy sững người.
"Bởi vì bà chưa từng trông cậy vào bất cứ ai để c/ứu mình."
Tôi quay người bước đi, "Tớ cũng vậy."
Ngày đầu tiên nhập học.
Tôi đã gặp mặt người bạn qua mạng, người đã nhắn tin giúp tôi tìm ra Lâm Kiến Quốc.
Cô gái có nụ cười rạng rỡ: "Chào cậu, Hạ Hàm Thanh khoa Luật."
Tôi nắm lấy tay cô ấy: "Chào cậu, Đường Hiểu khoa Quang Hoa."
Hoàn.