Tôi đặt tên con bé là Thẩm Tình.
Thẩm Dật bế con, cười ngây ngô như một gã khờ, cứ lặp đi lặp lại bên tai tôi: "Lê Lê, chúng ta có nhà rồi."
Tôi nhìn anh, hốc mắt dần ươn ướt.
Phải rồi, chúng ta có nhà rồi.
Một mái nhà ấm áp, thực sự thuộc về tôi.
Nghe nói Bùi Triệt đã phát đi/ên tìm tôi suốt một thời gian dài.
Cuối cùng anh ta vẫn không kết hôn với tiểu thư nhà họ Lâm, Bùi lão gia tức đến mức nhập viện, nhưng anh ta vẫn cứ làm theo ý mình.
Tôi không còn quan tâm đến tin tức của anh ta nữa.
Những ngày cuối tuần trời đẹp, tôi thường nắm tay Thẩm Dật, cùng anh đi dạo phố.
Ngày hôm đó trước cửa hàng tiện lợi, tôi đang cúi người chọn đồ ăn vặt cho Tình Tình, phía sau bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc mà khàn đặc.
"Hạ Lê."
Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Bùi Triệt đang đứng cách đó không xa.
Đáy mắt anh ta vằn tia m/áu, so với vẻ phong độ ngút trời ngày trước, anh ta trông già dặn và hốc hác đi nhiều.
Tình Tình ôm lấy tôi: "Mẹ ơi, chú này đẹp trai quá ạ, nhưng mà tất nhiên là bố con vẫn là đẹp trai nhất rồi."
"Chú này là ai thế ạ, mẹ quen chú ấy ạ?"
Ánh mắt Bùi Triệt rơi trên người Tình Tình, ban đầu là ngẩn người, sau đó bước chân lảo đảo đi tới, giọng nói r/un r/ẩy:
"Hạ Lê, đứa trẻ này ở đâu ra vậy?"
Anh ta cười một cách tự lừa dối chính mình: "Không phải là em nhặt được từ cô nhi viện nào đó chứ?"
Tôi ngước mắt, từng chữ từng chữ nói với anh ta: "Đây là con ruột của tôi."
Bùi Triệt sững sờ.
Anh ta khó khăn lên tiếng: "Sao có thể, rõ ràng em đã..."
Đúng lúc này, Thẩm Dật xuất hiện từ phía sau anh ta.
Tình Tình trong lòng tôi mở to đôi mắt, phấn khích hét lên với anh: "Bố!"
Con bé thoát khỏi tay tôi, chạy như bay về phía Thẩm Dật.
Bùi Triệt trơ mắt nhìn con bé lướt qua người mình, chạy về phía Thẩm Dật vừa đi m/ua kẹo hồ lô về.
"Bố ơi, chú này kỳ lạ lắm ạ, cứ bảo con là mẹ nhặt từ cô nhi viện về."
"Tình Tình có phải là đứa trẻ nhặt từ cô nhi viện về không ạ?"
Thẩm Dật đón lấy Tình Tình đang lao tới, cười đưa xiên kẹo hồ lô vào tay con bé.
"Đó là chú ấy nói bậy đấy, sao Tình Tình lại là nhặt về được chứ, Tình Tình là mẹ mang nặng đẻ đ/au mười tháng mới vất vả sinh ra được đấy."
"Mẹ sinh Tình Tình rất vất vả."
"Cho nên Tình Tình nhất định phải cùng bố, yêu thương mẹ thật nhiều nhé."
Tình Tình gật đầu lia lịa: "Vâng ạ! Tình Tình yêu mẹ nhất!"
Bùi Triệt nhìn dáng vẻ Tình Tình sà vào lòng Thẩm Dật, nhìn ngũ quan tương đồng của hai người họ, ánh sáng trong mắt anh ta lụi tàn từng chút một.
Thẩm Dật bế Tình Tình, bước về phía tôi.
Khi ngước mắt nhìn thấy Bùi Triệt, anh không hỏi gì thêm, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy vai tôi, trao cho tôi một ánh nhìn an tâm.
Bùi Triệt há miệng, nhưng không thốt ra được lời nào, cuối cùng chỉ thất thần đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng gia đình ba người chúng tôi, dần dần bị dòng người nhấn chìm.
Tôi dựa vào bên cạnh Thẩm Dật, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay anh, nhìn Tình Tình cầm kẹo hồ lô cười đến cong cả mắt, lòng tôi bình yên phẳng lặng.
Tôi không quay đầu lại.
Cành nam hướng nắng, cành bắc chịu sương.
Dưới ánh nắng ấm áp của phương Nam, tôi đã sớm cắm rễ nảy mầm, nở thành một đóa hoa không bao giờ tàn úa.
Chúng ta, sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Hoàn.