“Từ nay về sau, Quả Quả và anh không còn bất kỳ liên hệ nào nữa.”
Trong khoảnh khắc cuối cùng khi chiếc xe lăn bánh rời đi, tôi thấy Phó Kinh Niên đổ gục giữa cơn mưa tầm tã. Anh ta cuộn tròn thành một khối, dáng vẻ đ/au đớn đến cùng cực, trong cổ họng chỉ còn phát ra những tiếng nức nở nghẹn ngào đến ngạt thở.
Tập đoàn Lăng Châu, từng xuất hiện trước mắt mọi người với thành tích rực rỡ, rồi cũng nhanh chóng suy tàn với tốc độ chóng mặt. Cho đến khi Phó Kinh Niên tuyên bố phá sản tại buổi họp báo.
Trước màn hình tivi, Quả Quả đang chơi đùa cùng bà nội, nghe thấy giọng nói quen thuộc liền ngẩng đầu nhìn lên. Mẹ tôi định đổi kênh, nhưng Quả Quả vẫn kịp nhìn thấy Phó Kinh Niên với bộ dạng râu ria xồm xoàm. Con bé nghiêng đầu, có chút nghi hoặc: “Ba ạ?”
Cô bé hai tuổi đã sớm nhận biết được người thân. Tôi ngồi xổm xuống, đưa cho con bé một món đồ chơi: “Quả Quả có muốn đến nhà ba không?”
Cô bé lắc đầu vô cùng dứt khoát và kiên quyết. Giọng nói nghiêm túc: “Không đi. Ba với dì D/ao D/ao ở nhà. Dì D/ao D/ao x/ấu, đá/nh tay Quả Quả, đ/au.”
Tôi vuốt ve mái tóc mềm mại của con gái. Phó Kinh Niên à Phó Kinh Niên, đến cả đứa con gái từng hết lòng yêu thương anh cũng không cần anh nữa, anh thật là thất bại.
Nhìn dáng vẻ gi/ận dỗi của con, lòng tôi mềm nhũn, nhưng rồi lại dấy lên vài phần phẫn nộ. Lục D/ao D/ao.
Sau khi trở về nhà họ Tống, cuộc sống của tôi bận rộn và đầy ắp. Tôi dồn hết tâm trí vào việc quản lý và học tập tại công ty. Tin tức về Phó Kinh Niên, dù tôi có cố tình chặn lại, nhưng vì chuyện của tập đoàn Lăng Châu quá ồn ào náo nhiệt, những lời đồn thổi liên quan đến anh ta vẫn luôn lọt vào tai tôi.
Nghe nói, đêm tuyên bố phá sản, Lục D/ao D/ao biết tin liền xuyên đêm đi chặn đường Phó Kinh Niên. Cô ta mặc váy cưới trắng, dưới sự chứng kiến của bao người, ép Phó Kinh Niên cưới mình: “Anh Niên, em tin anh, nhất định sẽ làm lại từ đầu được. Để em làm người vợ hiền hỗ trợ anh đắc lực nhất, có được không?”
Phó Kinh Niên nhìn gương mặt trước mắt. Những gì hiện lên trong đầu anh ta là bức thư điện tử nặc danh nhận được. Cái gì mà dịu dàng thanh thuần, cái gì mà ngây thơ đáng yêu. Giờ phút này, gương mặt đó chỉ khiến anh ta cảm thấy chán gh/ét. Chẳng qua chỉ là chiêu trò đá/nh cược, muốn chờ xem anh ta có thể vực dậy hay không mà thôi.
“Đêm Quả Quả nhập viện, có phải cô cố tình dẫn tôi đi không?”
“Người đàn ông đó, cũng là cô sắp đặt, đúng không?”
“Lục D/ao D/ao, tôi đối xử với cô không tốt sao?”
Ba câu hỏi liên tiếp khiến ánh mắt Lục D/ao D/ao thoáng qua vẻ hoảng lo/ạn. Cô ta lắp bắp giải thích: “Tôi không biết anh đang nói gì! Phó Kinh Niên, tôi không giống Tống Tịch Vụ, tôi có thể cùng anh chịu khổ!”
Lời chưa dứt, mảnh sứ vỡ trong tay Phó Kinh Niên đã giáng mạnh xuống mặt Lục D/ao D/ao. Từ đuôi mắt đến cằm, vết thương sâu đến tận xươ/ng, m/áu chảy ròng ròng. Lục D/ao D/ao thậm chí không thể kêu lên tiếng nào, toàn thân r/un r/ẩy như cầy sấy, trong cổ họng chỉ còn sót lại những âm thanh thều thào. Gương mặt hoa nhài mà cô ta tự hào nhất đã bị h/ủy ho/ại hoàn toàn.
Sau khi gây án, Phó Kinh Niên không hề c/ứu người, cũng không gọi cấp c/ứu. Anh ta lái xe đến chặn dưới tòa nhà công ty tôi. Ngoài cửa sổ, mưa trút xuống như thác đổ. Giống hệt ngày tôi ôm Quả Quả bị mắc kẹt ở b/ệnh viện. Hơi nước ẩm ướt khiến người ta khó chịu một cách vô cớ.
Phó Kinh Niên không nói, cũng không làm ầm ĩ đòi lên lầu, chỉ đứng ch/ôn chân từ xa. Trong mưa lớn, anh ta mặc chiếc sơ mi mỏng manh, mặc cho nước mưa lạnh lẽo xối xả. Nước mưa hòa lẫn với những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, anh ta đưa tay lau đi, rồi lại lau đi. Anh ta tưởng rằng dùng sự trừng ph/ạt tự ng/ược đ/ãi này có thể đổi lấy sự xót xa của tôi. Giống như năm xưa anh ta đứng dưới ký túc xá đại học dầm mưa đưa th/uốc đ/au dạ dày cho tôi, khiến tôi xót xa đến mức xuyên đêm hầm canh gà cho anh ta.
Không lâu sau, tôi cầm ô xuống lầu, cùng trợ lý đi gặp khách hàng. Thấy tôi bước ra khỏi tòa nhà, mắt Phó Kinh Niên sáng lên, đôi môi tím tái vì lạnh mấp máy: “Nhiễm Nhiễm...”
Cùng xuất hiện trong cơn mưa lớn với tôi, là cảnh sát. Tôi nhìn thẳng, bước qua người Phó Kinh Niên, đôi giày cao gót giẫm qua vũng nước, b/ắn tung tóe lên mặt anh ta. Khi Phó Kinh Niên bị áp giải đi, anh ta vùng vẫy dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu vươn tay níu lấy gấu váy tôi. Giọng nghẹn ngào tuyệt vọng: “Nhìn anh một cái đi, Nhiễm Nhiễm, nhìn anh một cái thôi, c/ầu x/in em.”
“Anh sai rồi, anh thực sự sai rồi, Nhiễm Nhiễm!”
Tôi không quay đầu lại. Thậm chí không vì tiếng khóc của anh ta mà có chút d/ao động cảm xúc nào. Ngồi vào ghế sau, trợ lý chuyên nghiệp cất tiếng: “Sếp Tống, hai giờ chiều và bốn giờ chiều lần lượt có khách hàng của hai công ty cần gặp. Còn tập tài liệu này, cần cô ký tên...”
Tôi chăm chú lắng nghe, không hề liếc nhìn kẻ đang vùng vẫy trong mưa lớn kia lấy một lần. Mặc kệ anh ta th/ối r/ữa trong bùn lầy, mục nát, bốc mùi.
Trong các buổi tiệc rư/ợu thương mại, thỉnh thoảng có người cố tình để tôi nghe thấy vài chuyện bát quái về người cũ. Lục D/ao D/ao để c/ứu vãn gương mặt bị h/ủy ho/ại hoàn toàn đó đã v/ay vô số app tín dụng đen, lãi mẹ đẻ lãi con, nhưng dù có chỉnh sửa bao nhiêu lần, gương mặt đã nát ấy không bao giờ có thể khôi phục lại dáng vẻ khiến người ta thương hại được nữa. Lục D/ao D/ao ngày nay, trốn trong khu ổ chuột, sống trong nỗi sợ hãi bị đòi n/ợ mỗi ngày. Còn Phó Kinh Niên, sau khi ra tù đã thuê lại căn phòng trọ mà anh ta và tôi từng chung sống.