Đạo sĩ từ trong túi vải móc ra một nắm gạo nếp trộn lẫn m/áu chó mực, nhét thẳng vào tay thư sinh: "Tiểu tử, mạng ngươi đang treo sợi tóc rồi, cầm lấy cái này mà phòng thân!"
Thư sinh chẳng buồn nhìn, xoay tay ném túi gạo nếp đó ra ngoài tường viện.
"Không cần!"
"Lời hay khó khuyên kẻ muốn ch*t!" Đạo sĩ dậm chân, lầm bầm ch/ửi bới rồi bỏ đi.
Người đã đuổi đi, nhưng mẫu thân thư sinh sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Bà r/un r/ẩy túm lấy tay áo thư sinh: "Con ơi, lời đạo sĩ nói... là thật sao? Tuế Tuế nó..."
"Mẫu thân, người đừng nghe kẻ giang hồ l/ừa đ/ảo nói bậy." Thư sinh ngắt lời, giọng điệu vô cùng kiên định, "Tuế Tuế đây chẳng phải vẫn khỏe mạnh sao, sao có thể là thây m/a! Người nghĩ xem, nàng ấy dẫn chúng ta tìm thấy tiền, nàng ấy cũng chưa từng làm hại chúng ta. Người xem, nàng ấy bây giờ ngày một tốt lên, nàng ấy chỉ là bị b/ệnh thôi, con sẽ chữa khỏi cho nàng."
Ta nghiêng đầu nhìn bọn họ, vẻ mặt ngây thơ vô tội.
Mẫu thân chàng nhìn ta, ánh mắt phức tạp, cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.
Đêm xuống, thư sinh c/ắt móng tay cho ta. Chàng phát hiện móng tay ta dài ra rất nhanh và cứng, dưới ánh nến, chàng cúi đầu, c/ắt vô cùng vất vả.
"Tuế Tuế, trước đây nàng chắc hẳn đã chịu rất nhiều khổ sở nhỉ." Chàng nói khẽ, như đang tự nhủ với chính mình, "Tiếc là ta không thể gặp nàng sớm hơn... Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ chữa khỏi cho nàng."
Chàng thở dài, trong giọng nói là nỗi thất vọng không thể che giấu.
"Thì ra... trước đây nàng nguyện ý theo ta, không phải vì thích ta. Là ta hiểu lầm rồi."
Chàng c/ắt móng tay trong tâm trạng đầy tâm sự, mũi kéo vô tình đ/âm trúng ngón tay mình.
Một giọt m/áu căng tròn từ từ rỉ ra.
Trong cổ họng ta, một cơn khát khó lòng kìm nén dâng lên tức thì.
Chàng nhận ra ánh mắt nóng rực của ta, nhìn theo hướng đó rồi thấy ngón tay mình, thoáng ngẩn người, sau đó hiểu ra điều gì đó.
"Nàng muốn cái này sao?"
Chàng cầm lấy con d/ao nhỏ trên bàn, không chút do dự, rạ/ch thêm một đường sâu hơn trên vết thương ở đầu ngón tay.
M/áu tí tách rơi vào chén trà đầu giường.
Chàng đẩy chén trà tới trước mặt ta, ta uống cạn sạch, nở nụ cười.
Đáy mắt thư sinh bỗng hiện lên một tia sáng kỳ lạ.
"Nàng thích m/áu của ta sao?"
Ta gật đầu.
Chàng dùng dải vải quấn quýt vết thương lại, còn nói dối mẫu thân là do đêm qua trong lúc hỗn lo/ạn bị ki/ếm gỗ đào của đạo sĩ làm bị thương.
Đến tối, chàng lại tháo dải vải ra, rạ/ch thêm một đường lên vết thương chưa lành để nhỏ m/áu cho ta uống.
Thấy dáng vẻ yêu thích của ta, chàng mỉm cười.
"Chỉ cần ta còn điểm gì đó khiến nàng yêu thích là được, m/áu của ta nhiều lắm!"
Tuy chàng cố gắng che giấu, nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra.
"Vợ của tú tài là thây m/a!"
"Người ta sắp bị hút cạn m/áu rồi mà vẫn còn ở đó chữa b/ệnh kìa!"
"Th/iêu ch*t nó đi! Không thì cả làng chúng ta đều gặp họa!"
Đầu tiên là hoa màu trong nhà bị giẫm nát, quần áo phơi ngoài sân bị x/é rá/ch, sau đó, vào một đêm nọ, lửa bốc lên ngút trời.
Có kẻ trực tiếp phóng hỏa ngôi nhà của chúng ta.
Khói đặc cuồn cuộn, thư sinh và mẫu thân chàng bị sặc đến ho không ngừng.
Lối ra trong nhà đã sớm bị rường cột đổ sập chặn đứng, ngọn lửa li/ếm dọc theo khe cửa, từng đợt sóng nhiệt ập tới.
"Nằm xuống! Tuế Tuế, mẫu thân! Mau nằm xuống!" Thư sinh hoảng lo/ạn nhìn quanh, nhấc một chiếc ghế dài, đ/ập túi bụi vào cánh cửa gỗ đang bốc ch/áy.
Ta trực tiếp vượt qua chàng, đứng sững trước bóng đỏ đang ch/áy rừng rực.
"Tuế Tuế, nguy hiểm!"
Tiếng kêu kinh hãi của chàng còn chưa dứt, ta đã lao thẳng vào cánh cửa gỗ nóng bỏng kia, gỗ vụn bay tung tóe.
"Mau..."
Gấu áo ta đã bắt đầu bén lửa, nhưng ta chẳng hề cảm thấy đ/au đớn chút nào.
Thư sinh và mẫu thân chàng đều bị hành động này của ta làm cho sững sờ, sau đó mới phản ứng kịp, kéo ta vội vã chạy ra ngoài, giúp ta dập lửa.
Ta nhìn thấy kẻ phóng hỏa vẫn còn ở ngoài sân, tay cầm đuốc, đang chuẩn bị đ/ốt chỗ khác.
Ta trực tiếp lao tới, đ/è ch/ặt hắn vào tường.
"Hừ..."
Ta nhe nanh vuốt về phía hắn, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ không phải của con người.
Kẻ đó sợ đến mức không kêu thành tiếng, tè dầm ra quần, mắt trợn ngược rồi ngất xỉu tại chỗ.
Ánh lửa phản chiếu trên mặt ta, những dân làng đang xem náo nhiệt ngoài sân nhìn rõ hình dáng của ta, phát ra tiếng thét chói tai, liên tục lùi lại.
Đúng lúc này, thư sinh lao tới, cõng ta lên rồi chạy thẳng ra khỏi làng không ngoảnh đầu lại.
Bà lão còn quay đầu nhìn, trong lòng vẫn còn luyến tiếc con gà mái già bà nuôi.
Thư sinh hét lớn với bà: "Đừng quản nữa mẫu thân, mau chạy đi!"
Trải qua chặng đường xóc nảy, cuối cùng cũng đến kinh thành.
Thư sinh thuê một căn phòng trọ tồi tàn để ổn định chỗ ở, vừa đọc sách ôn thi, vừa đi khắp nơi nghe ngóng danh y.
Chẳng bao lâu sau, chàng nghe nói ở phía nam thành có "Q/uỷ Thủ Trương Thần Y", nghe đồn có bản lĩnh cải tử hoàn sinh.
Tính khí ông ta cũng lớn như bản lĩnh vậy.
Không phải quan to quý nhân thì ngay cả cửa cũng chẳng chạm vào được.
Thư sinh mang theo vài mảnh bạc vụn cuối cùng của chúng ta, hết lần này đến lần khác đi c/ầu x/in.
Hai lần đầu, đều bị tiểu đồng cầm chổi đuổi thẳng ra ngoài.
Lần thứ ba, thư sinh chẳng nói lời nào, trực tiếp móc từ trong ngựk ra chiếc vòng ngọc đã "mượn" từ chỗ Thế tử phi.
Chiếc vòng ngọc này chính là cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng của chúng ta.
Cuối cùng, chúng ta cũng được mời vào trong.
Ở nội đường, một lão già mặc đồ sang trọng vội vàng đứng dậy bước tới, nhìn chằm chằm vào chúng ta.
"Chiếc vòng này... ngươi lấy ở đâu ra?"