Mà là để đến một ngày, khi họ cần đến tôi --
Tôi cũng có thể bảo vệ họ.
Giống như cách họ bảo vệ tôi vậy.
...
Một tháng sau.
Thi cuối kỳ lớp 12.
Ngày có kết quả.
Tôi đứng nhất toàn khối.
Khi anh tôi nhìn thấy bảng điểm, khóe miệng anh khẽ nhếch lên.
Rất tiết chế.
Nhưng niềm tự hào trong đáy mắt thì không giấu được.
"Muốn thưởng gì nào?"
"Em muốn một con Pudding mới."
"...Em đã có một con rồi mà."
"Pudding cần có bạn."
"Tuần trước nó vừa cào con chó nhà bên cạnh đấy."
"Đó là giao lưu xã hội."
"..."
Cuối cùng anh tôi vẫn m/ua cho tôi một con.
Màu trắng.
Tôi đặt tên nó là "Niên Cao".
Ngày đầu tiên Pudding nhìn thấy Niên Cao, cả người nó xù lông lên.
Giống như một quả cầu lông màu cam vậy.
Ba ngày sau chúng đã cuộn vào nhau ngủ.
Ngày thứ tư bắt đầu tranh giành đồ hộp.
Cuộc sống cứ thế.
Ồn ào náo nhiệt, vui vẻ đủ đường.
Được người ta nâng niu, được người ta cưng chiều.
Không phải là điều hiển nhiên.
Nhưng thật sự --
Rất hạnh phúc.
【Chương 9】
Ba tháng trước kỳ thi đại học.
Mùa xuân.
Hoa anh đào trong sân nhà cũ nở rộ.
Ngày nào tôi cũng dậy từ năm giờ rưỡi để học bài.
Ngày nào anh tôi cũng dậy từ năm giờ hai mươi để hâm sữa cho tôi.
Tôi bảo không cần, anh không nghe.
"Uống rồi hẵng học. Để bụng đói không nhớ nổi kiến thức đâu."
Anh nhét cốc vào tay tôi.
Độ ấm truyền từ gốm sứ vào lòng bàn tay.
Tôi nhấp một ngụm.
Có pha mật ong.
Ngọt lịm.
"Anh."
"Hửm?"
"Sao ngày nào anh cũng dậy sớm hơn em thế?"
Anh không ngẩng đầu, đang nhìn điện thoại.
"Quen rồi."
"Anh tận sáu giờ rưỡi mới đi làm mà."
"Ừ."
"Thế anh dậy lúc năm giờ hai mươi để làm gì?"
"Hâm sữa cho em."
"Thế nếu em không cần hâm sữa nữa thì sao?"
Cuối cùng anh cũng ngẩng đầu.
Nhìn tôi một cái.
"Thế thì anh dậy lúc năm giờ hai mươi để nhìn em học bài."
Tôi im lặng.
Sống mũi lại cay xè.
Không đúng.
Sao dạo này tôi dễ xúc động thế nhỉ?
Chắc chắn là do áp lực thi cử quá lớn.
Chắc chắn là vậy.
...
Ba tháng sau.
Thi đại học xong.
Khi tôi từ phòng thi bước ra, cổng trường vây kín phụ huynh.
Tôi quét mắt nhìn một vòng trong đám đông.
Không thấy anh tôi.
Có chút hụt hẫng.
-- Nhưng chỉ một chút thôi.
Anh ấy bận mà.
Có thể hiểu được.
Tôi lấy điện thoại ra định gọi cho tài xế.
Vừa mở khóa màn hình --
Một bàn tay từ phía sau vươn tới, che mắt tôi lại.
Lòng bàn tay thoang thoảng mùi th/uốc lá nhẹ và hương gỗ.
Tôi nhận ra mùi hương này.
"Anh!"
Tôi quay người lại.
Hoắc Nghiên Châu đang đứng đó.
Vest, cà vạt nới lỏng một đoạn.
Tóc tai rối hơn bình thường một chút.
Có vẻ như là vừa chạy tới.
"Sao anh lại tới đây? Không phải anh bảo hôm nay có cuộc họp sao --"
"Hủy rồi."
"Cuộc họp đó quan trọng mà..."
"Không quan trọng bằng em."
Tôi há miệng.
Không nói nên lời nữa.
Anh cúi người xuống.
Giúp tôi tháo cặp sách khỏi vai.
Anh tự mình đeo lên.
"Đi thôi. Ăn gì nào?"
"Lẩu!"
"Bạn cùng bàn của em đâu? Có cần gọi không?"
"Quý Tiểu Ngư bảo nó về nhà ăn rồi."
"Thế thì chỉ có hai anh em mình thôi."
"Vâng!"
Tôi đi theo anh về phía bãi đỗ xe.
Nắng rất đẹp.
Gió tháng sáu ấm áp.
Tôi đi bên phải anh.
Giống như hồi nhỏ vậy.
Anh đi phía ngoài, tôi đi phía trong.
Bóng của hai người chồng lên nhau trên mặt đất.
Một dài một ngắn.
Tôi lén nhìn anh một cái.
Đường nét khuôn mặt nghiêng rất đẹp.
Cằm gọn gàng, sống mũi thẳng tắp.
Ngược chiều ánh sáng, vành tai anh lộ ra một tầng đỏ mỏng.
Là do nóng.
Hôm nay quả thực rất nóng.
"Nhìn gì?"
Anh nhận ra ánh mắt của tôi.
Nghiêng đầu.
"Không có gì."
Tôi vội vàng dời tầm mắt đi.
Đầu tai nóng bừng.
"Đỏ mặt rồi kìa."
"Tại nắng đấy."
"Nắng ở bên trái em mà."
"..."
"Má phải của em cũng đỏ kìa."
"Hoắc Nghiên Châu, anh đủ rồi đấy nhé."
Anh cười.
Giọng rất khẽ.
Nhưng tôi nghe thấy.
Đó là kiểu --
Nụ cười thỏa mãn.
Giống như cuối cùng cũng bảo vệ được báu vật nào đó.
Nâng niu trong lòng bàn tay.
Ngay cả một cơn gió cũng không nỡ để thổi qua.
"An."
"Dạ?"
"Thi cử vất vả rồi."
"Cũng bình thường ạ."
"Sau này muốn làm gì?"
Tôi suy nghĩ một chút.
"Học luật đi ạ."
Anh dừng bước.
Quay đầu nhìn tôi.
"Sao lại nghĩ đến chuyện học luật?"
Tôi cũng dừng lại.
Nhìn anh.
Nghiêm túc nói:
"Vì anh cả là luật sư."
"'Bản tuyên ngôn bảo vệ' mà anh ấy viết hồi đó, đã bảo vệ cả tuổi thơ của em."
"Em muốn sau này cũng có thể bảo vệ người khác."
"Bảo vệ các anh."
Hoắc Nghiên Châu nhìn tôi.
Không nói gì.
Nhìn rất lâu.
Sau đó anh vươn tay.
Xoa đầu tôi.
Lòng bàn tay rất ấm.
"Được."
"Đợi em học thành tài, làm cố vấn pháp lý cho anh nhé."
"Anh thuê nổi không đấy?"
"Không thuê nổi. Em giảm giá đi."
"Không giảm."
"Anh em ruột cũng không giảm à?"
"Anh em ruột thì tính thêm tiền."
Anh lại cười.
Lần này cười lớn hơn một chút.
Lộ ra một chiếc răng khểnh nhỏ.
-- Đúng vậy, Hoắc Nghiên Châu có một chiếc răng khểnh nhỏ.
Bình thường không cười thì không thấy.
Cười rạng rỡ mới nhìn thấy.
Từ bé đã có rồi.
Lúc nhỏ tôi thường nhìn chằm chằm vào đó.
Anh sẽ hỏi: "Nhìn gì?"
Tôi nói: "Răng của anh đáng yêu quá."
Sau đó anh sẽ không cười nữa.
Trên mặt viết rõ dòng chữ "Đại thiếu gia nhà họ Hoắc không cần từ ngữ đáng yêu để miêu tả".
Nhưng tai thì đỏ ửng.
Giống hệt như bây giờ.
Ánh nắng thật đẹp.
Anh nắm tay tôi bước về phía trước.