Năm thứ tư đại học, văn phòng luật sư của Hoắc Nghiên Sâm gửi cho tôi lời mời thực tập.
-- Không đi cửa sau.
Là CV tôi tự nộp.
Khi phỏng vấn, người phỏng vấn không biết tôi họ Hoắc.
Tôi dùng họ của mẹ tôi -- "Tống".
Cho đến ngày đầu tiên đi làm, Hoắc Nghiên Sâm đến văn phòng thăm tôi.
Cả văn phòng rớt cằm.
"Luật sư Hoắc... đây là..."
"Em gái tôi."
Anh không biểu cảm.
"Dạy dỗ cho tốt. Dạy không tốt, trừ thưởng cuối năm của các người."
Từ ngày đó, không một ai dám gây khó dễ cho tôi.
-- Không phải vì sợ Hoắc Nghiên Sâm.
Mà là vì ngày hôm sau, trước cửa văn phòng đỗ một chiếc Maybach màu đen.
Cửa kính hạ xuống.
Hoắc Nghiên Châu ngồi bên trong.
Chỉ liếc nhìn một cái.
Không nói gì cả.
Sau đó cửa kính kéo lên, xe chạy đi.
Cả tầng luật sư thức tăng ca đến ba giờ sáng.
Nghe nói là "bị một loại áp lực vô hình kí/ch th/ích nhiệt huyết làm việc".
Sau này tôi mới nghe kể về chuyện đó.
Liền gọi điện m/ắng anh trai một trận.
"Anh làm gì ở chỗ em thực tập mà dọa người ta thế!"
"Anh chỉ đi ngang qua."
"Con đường đó cách công ty anh mười lăm cây số."
"Đi đường vòng để rèn luyện sức khỏe."
"Anh lái xe thì rèn luyện sức khỏe kiểu gì?"
"...Rèn luyện tinh thần."
"Hoắc Nghiên Châu!"
"Được rồi được rồi. Không đến nữa."
Anh nói không đến nữa.
Ngày hôm sau xe không đến thật.
Nhưng trên bàn tôi lại có thêm một cốc ca cao nóng.
Viết rằng --
"Cố lên. -- Anh"
Ngày nào cũng có.
Bất kể nắng mưa.
Chưa bao giờ gián đoạn.
...
Năm hai mươi ba tuổi.
Tôi nhận được chứng chỉ hành nghề luật sư.
Chính thức hành nghề.
Vụ án đầu tiên tôi nhận là giúp một cô gái bị bạo hành gia đình nộp đơn xin lệnh bảo vệ thân thể.
Chồng của đối phương có gia thế, đã gây áp lực không ít lần.
Tôi không lùi bước.
Một mình chạy lên tòa án mười bảy lần.
Đến lần thứ mười tám, lệnh bảo vệ đã được phê duyệt.
Cô gái đó ôm tôi khóc.
"Cảm ơn luật sư Tống... cảm ơn cô..."
Tôi vỗ lưng cô ấy.
"Không cần cảm ơn."
"Sau này ai b/ắt n/ạt cô, hãy tìm tôi."
"Tôi giúp cô."
Khi nói câu này, tôi nhớ lại năm mười bảy tuổi.
Cái tôi từng bị t/át một bạt tai trong phòng khách, không biết phải làm sao.
Nhớ lại ông nội đã nói -- "Không phải lỗi của cháu."
Nhớ lại anh trai đã nói -- "Đừng nhẫn nhịn."
Tôi mỉm cười.
Hóa ra tôi thật sự đã làm được.
Trở thành người có thể bảo vệ người khác.
Ngày đó trở về nhà -- tôi đã không còn ở nhà cũ nữa, thuê một căn hộ nhỏ ở trung tâm thành phố -- trên bàn bày một bó hoa.
Hoa bách hợp.
Những nét chữ xiêu vẹo trên tấm thiệp --
"Thắng vụ án đầu tiên. Chúc mừng luật sư Tống."
"-- Chín người anh của em."
Phía dưới là chữ ký của chín người.
Từ nét bút máy chỉnh tề của anh cả Hoắc Nghiên Sâm, đến nét vẽ nguệch ngoạc như bùa chú của Hoắc Kỳ Niên, rồi đến Hoắc Nghiên Lâm chỉ viết mỗi một chữ "Lâm" rồi thôi.
Tôi cầm tấm thiệp đó nhìn hồi lâu.
Sau đó lật ra mặt sau.
Phía sau chỉ có một dòng chữ.
Nhỏ hơn tất cả những người khác.
Là nét chữ quen thuộc.
"An. Anh luôn ở đây."
Không có ký tên.
Không cần thiết.
Tôi dán tấm thiệp lên tủ lạnh.
Ngày nào trước khi ra ngoài cũng có thể nhìn thấy.
Sau này, bên cạnh tấm thiệp đó ngày càng có nhiều thứ.
Có miếng nam châm tủ lạnh anh hai gửi từ nước ngoài về.
Có bức ảnh chụp lén tôi với Pudding và Niên Cao của Hoắc Kỳ Niên.
Có ảnh chụp cả nhà dịp sinh nhật ông nội.
Có bức ảnh chụp bóng lưng tôi mà anh trai tôi không biết chụp từ bao giờ -- kiểu ảnh dưới ánh hoàng hôn.
Cửa tủ lạnh dán kín mít.
Lần nào nhìn thấy tôi cũng cảm thấy --
Thế giới này thật tốt đẹp.
Được sống thật tốt.
Cảm giác được yêu thương, thật tốt.
...
Tôi là Hoắc Dư An.
Thế hệ thứ mười nhà họ Hoắc.
Cô con gái duy nhất.
Viên ngọc quý trên tay của gia tộc.
Đầu quả tim của chín người anh.
Cả thế giới của một người anh.
Đời này --
Lớn lên trong sự yêu thương.
Cũng phải mang theo tình yêu này, sống thật tốt đến cuối đời.
Hoàn