"Đó đều là tình yêu của Lục Vũ dành cho cháu trai. Đó là tiền em trai tôi làm ra, nó muốn tiêu tiền cho cháu thì đã sao?"

"Đó là tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân, anh ta đơn phương đưa cho chị, tôi hoàn toàn có quyền đòi lại."

"Còn nữa, của hồi môn là tài sản trước hôn nhân của tôi, Lục Vũ không có quyền tự ý định đoạt."

"Vì vậy, sau khi ly hôn phải trả lại toàn bộ."

Lục Oánh tức đến đỏ bừng mặt.

"Cô nhất định phải tuyệt tình như vậy sao? Một chút cũng không màng đến tình cảm ba năm giữa cô và Tiểu Vũ à?"

Tôi cười.

Tình cảm?

Tình cảm của Lục Vũ thật rẻ mạt và giả tạo.

Anh ta có thể có tình cảm với tôi, cũng có thể có tình cảm với chị gái, lại còn có tình cảm với cả cháu trai.

Chỉ là tình cảm của anh ta cuối cùng đều do tôi trả giá.

Tôi chỉ hỏi chị ta:

"Khi nào chị trả tiền cho tôi?"

Sắc mặt chị ta trắng bệch, lồng ngựk phập phồng dữ dội.

Tôi đã từng thuê người theo dõi chồng của Lục Oánh.

Bản tính khó dời, hắn ta vẫn nghiện c/ờ b/ạc như mạng.

Chị ta sau này còn vô số lỗ hổng cần lấp, hoàn toàn không có khả năng trả n/ợ.

Tôi thu dọn tài liệu.

"Lục Oánh, chị về nói với Lục Vũ, ly hôn thì có thể bàn, nhưng muốn tôi bỏ tiền ra bù đắp cho cả nhà các người, không bao giờ có chuyện đó."

Chị ta đột ngột đứng dậy, chỉ tay vào tôi m/ắng:

"Người phụ nữ như cô sao mà đ/ộc á/c thế?"

"Loại người như cô, sau này đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ Lục chúng tôi."

Tôi đá/nh giá chị ta.

Nhà họ Lục là khu du lịch nổi tiếng hay sao mà ai cũng muốn vào?

Tôi chỉ sợ người nhà họ Lục các người bám lấy tôi không cho tôi đi thôi.

Từ lúc tôi bước chân vào nhà họ Lục, đã bắt đầu phải bù đắp cho chị chồng, giờ còn muốn lấy tiền của bố mẹ tôi đi lấp lỗ hổng.

Tôi hỏi chị ta lần cuối:

"Rốt cuộc khi nào chị trả tiền?"

Lục Oánh cứng họng, lủi thủi bỏ chạy.

Chưa đầy một giờ sau khi chị ta đi, trên mạng xuất hiện một bài đăng.

Tiêu đề rất chói mắt:

"Em dâu dùng việc ly hôn để ép buộc, không cho chị chồng về nhà mẹ đẻ, chẳng lẽ con gái đi lấy chồng thì không có nhà để về sao?"

Kèm theo đó là một đoạn ghi âm.

Đoạn ghi âm được c/ắt ghép tinh vi, bỏ đầu bỏ đuôi.

Chủ đề này rất nh.ạy cả.m, độ thảo luận cực cao.

Phần bình luận nhanh chóng trở nên náo nhiệt.

Có người m/ắng tôi cũng là phụ nữ mà sao khó dễ với phụ nữ.

Có người nói mình không về được nhà mẹ đẻ, nhưng không thể để người khác cũng không được về.

Cũng có người quen nghe giọng nhận ra tôi.

Tôi nhìn điện thoại, bật cười.

Đảo ngược trắng đen?

Chỉ tiếc là chị ta không để ý, phòng khách nhà tôi có lắp camera.

Tôi không vội vàng thanh minh.

Độ hot chưa đạt đỉnh, vội vàng giải thích chỉ khiến người ta tưởng mình chột dạ.

Khi mẹ tôi cầm điện thoại đến tìm tôi, sắc mặt bà rất tệ.

"Tiểu Phỉ, những gì thảo luận trong nhóm cư dân có phải là con không? Họ đang nói nhảm nhí cái gì vậy? Ai không cho nó về nhà mẹ đẻ chứ?"

Tôi hỏi:

"Họ còn nói gì nữa ạ?"

"Họ nói nhà chúng ta làm quá đáng."

"Vậy thì cứ để họ nói đi ạ."

Mẹ tôi sững người.

Tôi trích xuất video từ camera phòng khách rồi gửi cho bà.

"Mẹ, mẹ lập một nhóm riêng với mấy bà cô hay nói chuyện phiếm trong chung cư, gửi video này vào, nhớ nhấn mạnh là không được lan truyền ra ngoài."

Mẹ tôi xem xong video, ánh mắt sáng rực lên.

"Mẹ đưa người vào nhóm ngay."

"Phen này cho họ bẽ mặt luôn."

Chẳng mấy chốc, dưới bài đăng của Lục Oánh xuất hiện một bình luận gây bão.

Trong video, Lục Oánh vào nhà ngồi xuống, suốt quá trình không hề bị nhục mạ, không quỳ gối, cũng không bị xô đẩy.

Mặt Lục Oánh được làm mờ, nhưng giọng nói không hề qua chỉnh sửa.

Tôi đáp trả vô cùng bình tĩnh.

Ngược lại, chính chị ta là người kích động, thốt ra câu:

"Đó là tiền em trai tôi làm ra, nó muốn tiêu tiền cho cháu thì đã sao?"

Phần bình luận đảo chiều.

"Hóa ra đây là bà chị chồng tham lam đến tận nơi b/án thảm à?"

"Của hồi môn gửi vào thẻ cá nhân trước hôn nhân được tính là tài sản riêng, ly hôn không cần chia, các chị em nhớ nhé."

"Anh chồng này cũng không có ranh giới, động vào của hồi môn của vợ mà không nói tiếng nào."

"Đúng thế, còn phía nhà chồng đâu? Sao suốt quá trình không thấy xuất hiện?"

"Sau khi kết hôn còn bù đắp cho chị gái, đây chẳng phải là kiểu 'em trai cưng chị' (phụ chị) sao?"

Rất nhanh, Lục Vũ bị cư dân mạng đào bới.

Nơi làm việc, tài khoản mạng xã hội, những khoảnh khắc ấm áp với các cháu trai mà anh ta từng đăng, tất cả đều bị đào lên.

Bài đăng b/án thảm của Lục Oánh đã bị xóa.

Nhưng ảnh chụp màn hình thì tràn lan khắp nơi.

Lục Vũ gọi điện cho tôi, giọng điệu đ/è nén cơn gi/ận.

"Lý Phỉ, cô nhất định phải h/ủy ho/ại tôi sao?"

Tôi chỉnh lại:

"Là các người h/ủy ho/ại danh dự của tôi trước."

Lục Vũ vội vàng biện minh:

"Chị tôi đăng bài đó tôi hoàn toàn không biết, không phải tôi bảo chị ấy đăng."

"Vậy chị chị đến nhà tôi, có phải do anh xúi giục không?"

Đầu dây bên kia im lặng.

Tôi nói tiếp:

"Lục Vũ, anh gặp chuyện gì cũng chỉ biết trốn sau lưng mẹ hoặc chị gái, không thấy x/ấu hổ à?"

Khí thế của anh ta yếu đi:

"Nhưng cô cũng không thể công khai video, cô bảo chị tôi sau này ra đường thế nào?"

"Đó là do chị ta tự chuốc lấy."

Tôi cúp máy.

Nhớ lại lúc trước khi cưới, khi tiếp xúc với gia đình Lục Vũ.

Lục Vũ đối xử với hai đứa cháu trai thực sự rất tốt, rất kiên nhẫn, hai đứa cháu cũng rất quấn quýt cậu.

Tôi từng nghĩ tình cảm chị em giữa Lục Vũ và Lục Oánh chắc chắn rất tốt.

Mẹ Lục Vũ nhìn cảnh cậu cháu quấn quýt trong phòng khách, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương.

Tôi đồng ý kết hôn với Lục Vũ cũng là vì bị lay động bởi không khí gia đình ấm áp đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thần tôn thì sao?

Chương 10
Đến kỳ động tình của loài rắn, ta tiện tay tìm một con rắn đực nhỏ trong rừng để giải quyết. Rắn đực... hì hì, quả thật không tệ. Chỉ tiếc là nó bị thương, thần trí mơ hồ. Thế là ta trực tiếp cuốn nó về động phủ, ngày ngày ôm ấp, nếm đủ tư vị. Trong khi đó, bên ngoài tam giới đều đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm vị Thượng Cổ Thần Long Tiên Tôn bị trọng thương rơi xuống hạ giới. Ta chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện linh tinh ấy, chỉ ôm chú rắn nhỏ của mình ngủ ngon lành. Không bao lâu sau, bụng ta bỗng quặn đ/au... Ta... vậy mà lại mang th/ai trứng! Theo nguyên tắc "bỏ cha giữ con", ta đ/á chú rắn nhỏ ra khỏi động phủ. Hai tháng sau, tam giới đại lo/ạn. Thần Tôn phát đi/ên, lật tung trời đất để tìm một người. Mà đúng lúc ấy, rắn con của ta phá vỏ chui ra... Khoan đã... Sao trên đầu nó lại có sừng?!
41.74 K
4 Làng Ngu Chương 11
8 Kẻ Mạo Danh Chương 11
9 Dầu Em Bé Chương 8
10 Thi Quỷ Chương 12
11 Khúc Ca Gió Bắc Chương 32

Mới cập nhật

Xem thêm