“Đừng vội thế, mới mấy giờ chứ! Đợi thêm chút nữa cũng chẳng mất miếng th!t nào đâu.”
Vừa dứt lời, mọi người thi nhau chỉ trích tôi:
“Chị dâu sao bây giờ lại nóng nảy thế, bảo sao anh Trình không ưa chị!”
“Đừng nhỏ nhen vậy chứ, mới chơi được bao lâu đâu!”
Trình Tiềm mặc kệ họ từng câu từng chữ đ/âm chọc tôi, lúc này mới chậm rãi lên tiếng:
“Cô tẻ nhạt như vậy, về làm gì?”
Câu nói này dường như ẩn ý điều gì, khiến cả đám cười ồ lên.
Tôi nghiến răng, không dám nhìn thẳng vào họ, chỉ dán mắt xuống sàn nhà.
Cô ả ngồi bên trái Trình Tiềm vô cùng quyến rũ, mềm mại ngả vào lòng anh, vòng tay ôm lấy cổ anh:
“Làm sao thú vị bằng em được, phải không anh Trình?”
Trình Tiềm mặc cho người đẹp trong lòng sờ soạng, nhưng ánh mắt lại chằm chằm nhìn tôi.
Trình Tiềm thích thú khi thấy tôi lúng túng.
Tôi muốn giả vờ không quan tâm, nhưng vẫn không nhịn được mà nhìn người trong lòng anh.
Tại sao tôi đã làm nhiều như vậy, mà lại nhận lấy kết cục thế này?
Ngay sau đó, tôi tự an ủi bản thân, nhiệm vụ của tôi sắp hoàn thành rồi, rời khỏi đây là sẽ quên Trình Tiềm ngay thôi.
Giữa những tiếng cười cợt, đột nhiên có người lên tiếng:
“Anh Trình thấy chị dâu chán rồi, cho em mượn chơi hai ngày đi!”
Gã đó say khướt, loạng choạng tiến lại gần tôi.
Lời nói của gã khiến cả căn phòng chìm vào sự im lặng ch*t chóc, những người khác có lẽ e dè Trình Tiềm.
Trong lòng họ, tôi đang cố lấy lòng Trình Tiềm, tôi cũng là người của anh ấy.
Nhưng tôi không phải là món đồ của Trình Tiềm, làm gì có chuyện muốn tặng cho ai thì tặng?
Tôi trừng mắt nhìn gã, chuẩn bị sẵn sàng đợi gã lại gần sẽ tặng cho một chai rư/ợu.
Đột nhiên có người đứng trước mặt tôi, chặn gã đàn ông s/ay rư/ợu đang loạng choạng kia lại.
Anh ta lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Sau này những trò đùa thế này không được tùy tiện mở miệng nữa.”
Tôi đang định nghiêng đầu nhìn xem vị ân nhân này là ai, thì đột nhiên bị kéo vào lồng ngựk.
Giọng nói lạnh lùng, đ/è nén của Trình Tiềm vang lên trên đỉnh đầu tôi: “Người của tôi không đến lượt cậu bảo vệ!”
Giây tiếp theo là tiếng thủy tinh va chạm vỡ tan, kèm theo cơn thịnh nộ của Trình Tiềm: “Cậu, cút ngay cho tôi!”
Tôi quay đầu nhìn thấy gã đàn ông s/ay rư/ợu kia trán chảy m/áu, vẻ mặt đờ đẫn, lần này thì tỉnh rư/ợu hoàn toàn rồi.
Sau khi Trình Tiềm bùng n/ổ, mọi người đều thở không ra hơi, hoàn toàn không dám lên tiếng.
Có một khoảnh khắc, tôi lầm tưởng rằng mối qu/an h/ệ của chúng tôi đã trở lại như xưa, Trình Tiềm vẫn là người đàn ông chu đáo, toàn tâm toàn ý đó.
Trình Tiềm mất hứng, đưa tôi đang ngẩn ngơ rời khỏi đó.
Không phải gh/ét tôi sao, tại sao lại bảo vệ tôi?
“Nhìn cái gì mà nhìn, mê anh đến thế à?”
Tôi nhìn Trình Tiềm đến ngẩn người, anh nhân cơ hội trêu chọc tôi, tâm trạng dường như đã ổn định hơn một chút.
“Trình Tiềm, nếu anh đã chán gh/ét em rồi, vậy ngày mai em sẽ rời đi.”
Tôi nghĩ Trình Tiềm bảo vệ tôi chỉ vì gã đàn ông s/ay rư/ợu kia làm mất mặt anh.
Trình Tiềm nghe xong lời tôi nói lại nhíu mày, bàn tay nắm lấy tôi càng ch/ặt hơn.
“Không thể nào!”
Trình Tiềm chỉ nói vỏn vẹn ba chữ đó, thậm chí không buồn giải thích với tôi.
Nhưng tôi thấy đề nghị của mình có lợi cho cả hai, tại sao anh ấy lại không đồng ý?
Đi thêm hai bước, Trình Tiềm đột nhiên nhận ra điều gì đó, xoay người lại gần tôi:
“Ở bên cạnh tôi lâu như vậy chẳng phải vì nhiệm vụ sao?”
“Giờ đến cả nhiệm vụ cũng muốn từ bỏ, có phải cô đang giấu tôi điều gì không?”
Tôi gi/ật mình, Trình Tiềm không lẽ phát hiện ra gì rồi chứ?
Thấy tôi không nói gì, Trình Tiềm lại tự suy đoán:
“Hay là, cô đang chơi trò lạt mềm buộc ch/ặt?”
Nghe câu này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, Trình Tiềm không thông minh như tôi tưởng.
Nhưng tôi giả vờ như bị anh nhìn thấu, ngượng ngùng quay mặt đi.
Trình Tiềm cười nhạt: “Mấy trò vặt của cô tôi thấy hết rồi, đừng phí công nữa.”
Nói xong, anh lại nắm lấy cổ tay tôi, ném tôi vào trong xe.
“Quý Tương Ngữ, tôi không thể để cô hoàn thành nhiệm vụ suôn sẻ được, tôi muốn cô ở lại bên cạnh tôi, nhìn tôi yêu người khác.”
Tôi cười mỉa: “Tôi với anh có thâm th/ù đại h/ận gì sao, thà làm bản thân gh/ê t/ởm cũng muốn tổn thương tôi?”
Trình Tiềm thong thả thắt dây an toàn cho tôi, giọng trầm xuống:
“Tất cả những kẻ từng làm tổn thương tôi đều phải trả giá, điểm này cô nên là người hiểu rõ nhất.”
Lời này không sai, tất cả những kẻ th/ù ngoài mặt của Trình Tiềm, hay những kẻ đ/âm sau lưng anh đều không có kết cục tốt đẹp.
Tôi tranh cãi:
“Dù tình cảm của tôi dành cho anh là giả, nhưng sự giúp đỡ của tôi dành cho anh đều là thật, anh đúng là kẻ vo/ng ân bội nghĩa!”
Không biết câu nào đã chạm vào nỗi đ/au của Trình Tiềm, biểu cảm của anh lạnh hơn vài phần:
“Mọi chi phí ăn ở đi lại của cô đều là tiền của tôi, chẳng lẽ không tính là báo ân sao?”
“Không cần! Để tôi hoàn thành nhiệm vụ rồi thả tôi đi là tôi đã biết ơn lắm rồi!”
Tôi vốn dĩ không phải người của thế giới này, những gì anh ấy nói chẳng có tác dụng gì với tôi cả.
Tôi còn muốn tranh cãi thêm vài câu, nhìn khung cảnh di chuyển ngoài cửa sổ, đột nhiên nhớ ra cái cớ Trình Tiềm gọi tôi đến là vì anh uống rư/ợu không lái xe được.
Nhưng rõ ràng anh ấy có mang theo tài xế mà, gọi tôi qua đó chỉ để đám người không ra gì kia s/ỉ nh/ục tôi thôi sao?
Trình Tiềm, cái tâm địa đ/ộc á/c này, hoàn toàn không chút tình xưa nghĩa cũ, tám năm qua tôi đều dành cho chó ăn cả rồi sao?
“Tôi lái xe đến đây, xe của tôi vẫn còn đỗ ở đó!”
Tất cả sự gi/ận dữ đều được tôi dồn nén vào hai câu này.
Những lời ch/ửi rủa cuối cùng cũng bị tôi nuốt ngược vào trong, tính cách của nhân vật này không phải là thứ tôi có thể thay đổi chỉ bằng vài câu nói.