“Hôm nay là ngày em thực sự phải rời đi, em sắp không kịp nữa rồi.”
“Dù anh h/ận em thế nào hay yêu em bao nhiêu thì cũng hãy thả em đi, em không thuộc về nơi này.”
Trình Tiềm sững sờ, hồi lâu không nói nên lời.
“Không, có phải em lại đang lừa anh không!”
“Dù vì bất cứ lý do gì, anh cũng sẽ không để em đi!”
Trình Tiềm mặc kệ tôi đang ướt sũng, vẫn ôm ch/ặt lấy tôi, tôi liếc nhìn thời gian, lòng bắt đầu nóng như lửa đ/ốt.
“Trình Tiềm, anh nhìn em này.”
Tôi đẩy Trình Tiềm ra, cố gắng làm anh bình tĩnh lại.
“Nếu thực sự là t/ự s*t thì em không cần phải tìm một cái cớ vô lý như vậy, Trình Tiềm, em biết anh đã tin những gì em nói rồi.”
“Không nghe! Em đừng nói nữa!”
Trình Tiềm cưỡng ép c/ắt ngang lời tôi, nhưng tôi nhất định phải nói.
“Không chấp nhận cũng vô ích, anh dù có là nhân vật chính cũng không thay đổi được chương trình của hệ thống.”
“Đi uống sữa rồi ngủ một giấc đi, rất nhanh thôi anh sẽ lại gặp được người khiến mình rung động...”
Trình Tiềm đột nhiên từ trạng thái đờ đẫn chuyển sang gi/ận dữ:
“Người khiến anh rung động gì chứ? Anh chưa bao giờ rung động với ai ngoài em!”
“Rốt cuộc phải làm thế nào mới giữ được em lại?”
Trình Tiềm lại ôm tôi vào lòng, tôi nghe thấy giọng anh dần nghẹn ngào:
“Tại sao? Tại sao những lời em nói anh đều không hiểu...”
“Tại sao anh đã dùng mọi cách mà em vẫn cứ muốn đi...”
Tôi vừa lo lắng không biết mình có rời đi suôn sẻ được không, vừa muốn an ủi Trình Tiềm.
Trình Tiềm đột nhiên ngẩng đầu hỏi: “Em còn bỏ th/uốc ngủ vào thứ gì khác không, tại sao anh lại buồn ngủ thế này?”
Không có mà!
Tôi nghi ngờ lắc đầu, rồi đột nhiên hiểu ra.
“Hệ thống muốn em đi, anh không cản được đâu, anh là nhân vật chính cũng vô ích thôi.”
Tôi có thể cảm nhận được cánh tay Trình Tiềm đang nắm lấy tôi dần buông lỏng.
Trình Tiềm không cam tâm, vẫn bám lấy tôi không rời.
Tôi nghe thấy tiếng anh hỏi tại sao ngày càng nhỏ dần, cho đến khi không còn cảm nhận được sức lực của anh nữa.
Tôi gỡ tay Trình Tiềm ra khỏi người mình, tôi nhìn thấy khóe mắt anh ươn ướt.
Tại sao lại như vậy chứ, là không cam tâm sao?
Cho đến khi chìm xuống đáy nước, tôi vẫn không hiểu ra.
Nhiệm vụ hoàn thành suôn sẻ, sau đó vô số nhiệm vụ khác khiến tôi dần quên đi người đàn ông đã chiếm lấy tám năm đời mình.
Chỉ là thỉnh thoảng lại nhớ về vài mảnh ký ức vụn vặt, không khác gì những mảnh vỡ ký ức khác.
Tám năm tầm thường này.
Cho đến ngày nọ, nghe đồng nghiệp than phiền rằng có một nhiệm vụ bị trả về rất nhiều lần, nếu cứ kéo dài thì hoàn toàn không theo kịp cốt truyện.
Lần đầu tiên nghe về đối tượng nhiệm vụ khó nhằn như vậy, tôi thương cảm cho họ mất hai giây.
Nhưng ngày hôm sau, nhiệm vụ này đã được giao đến tay tôi.
“Nhiệm vụ này khá đặc biệt, thời gian cũng khá gấp, nhưng tôi tin với năng lực của cậu nhất định sẽ hoàn thành xuất sắc!”
Hệ thống vẽ ra cái bánh lớn cho tôi, tôi vừa mở túi hồ sơ ra liền nhìn thấy cái tên Trình Tiềm.
Cái tên đã chìm sâu trong ký ức từ lâu.
Trình Tiềm bài xích nữ chính, khiến cốt truyện mãi không thể tiến triển.
“Giao cho cậu đấy nhé, đợi cậu quay về sẽ cho cậu nghỉ một kỳ nghỉ dài!”
Chưa kịp để tôi từ chối, hệ thống đã sắp xếp kỳ nghỉ cho tôi rồi.
Được thôi Trình Tiềm, xem ra vẫn phải để tôi trị anh.
13. Góc nhìn của Trình Tiềm
Khi Quý Tương Ngữ rời đi, tôi đã chuyển khỏi căn biệt thự đó.
Ngày hôm ấy, khoảnh khắc bừng tỉnh nhìn thấy Quý Tương Ngữ nằm trong bồn tắm đã trở thành cơn á/c mộng cả đời tôi.
Tôi thường tự hỏi mình đã bắt đầu đi chệch khỏi cô ấy từ bước nào?
Phải chăng là ngày đó tôi cứ nhất quyết muốn thăm dò cuộc trò chuyện giữa cô ấy và hệ thống?
Là vì tôi tin vào lời nói dối của cô ấy, sợ cô ấy hoàn thành nhiệm vụ nên đã giả vờ không thích cô ấy?
Hay là vì tôi lại bị cô ấy lừa, để rồi sau cơn gi/ận dữ mới hiểu ra việc cô ấy bị mắc kẹt ở thế giới này thực chất là có lợi cho tôi?
Tôi đã nghĩ đến một vạn khả năng, nhưng kết quả cuối cùng vẫn chỉ là cô ấy rời bỏ tôi.
Đến lúc này tôi mới hiểu những gì cô ấy từng nói.
Hệ thống muốn cô ấy đi, tôi không cản được.
Nhưng cái hệ thống ch*t ti/ệt kia tại sao lại đưa cô ấy đến bên tôi làm gì?
Ngày đó huy động vốn thất bại, bị đủ loại đại gia thay nhau hạ thấp, khi gặp Quý Tương Ngữ, tôi đã tưởng rằng cuối cùng cũng có người hiểu mình.
Người bao dung cho tính cách khó chiều của tôi, người không bao giờ bỏ rơi tôi dù trong nghịch cảnh nào.
Tôi từng nghĩ đó là ân huệ của trời cao, ai ngờ lại là một lời nói dối khổng lồ.
Rốt cuộc cô ấy đã nói được mấy câu thật lòng? Cô ấy rốt cuộc có từng yêu tôi không?
Những câu hỏi như vậy, kể từ sau khi biết đến sự tồn tại của hệ thống, ngày nào tôi cũng tự hỏi mình một lần.
Thứ tôi muốn không phải là câu trả lời, tôi đang tìm ki/ếm bằng chứng cô ấy yêu tôi trong những mảnh ký ức vụn vỡ.
Biết cô ấy rời đi hẳn, tôi mới hiểu làm sao có người vô duyên vô cớ đối xử tốt với mình đến thế?
Dù cô ấy xuất phát từ mục đích gì, có thể đồng hành cùng tôi một đoạn đường đã là vinh hạnh của tôi rồi.
Nhưng lúc đó tôi thật sự khó lòng buông bỏ tình cảm dành cho cô ấy, việc tôi đẩy cô ấy ra xa cũng là để giữ cô ấy lại.
Mặc dù mọi cách thức cuối cùng đều thất bại.
Nghĩ thông suốt những điều này rồi nhìn lại những chuyện nực cười tôi từng làm để giữ cô ấy lại, thật sự quá đỗi nực cười.
Cô ấy nói tôi sẽ còn gặp được người khiến mình rung động.
Gần đây quả thực có một người phụ nữ cứ quấn lấy tôi, cứ cách một thời gian cô ta lại thay đổi tính cách, thay đổi cách thức đeo bám tôi.
Điều này làm tôi liên tưởng đến cô ấy.
Đây lại là ai đến để làm nhiệm vụ kỳ quái gì nữa đây?
Cô ấy nói tôi không đối kháng được với hệ thống, hệ thống đã có thể khiến tôi buồn ngủ, vậy sao không thiết kế luôn một chương trình khiến tôi yêu người phụ nữ đó đi?
Thế thì đỡ phải phái nhiều người đến chinh phục tôi như vậy.