“Cố Cảnh Thần, anh nói câu đó là có ý gì!”
Cô ta chống nạnh, lớp trang điểm cũng vì cơn gi/ận mà trở nên méo mó.
“Anh tưởng tôi hiếm lạ anh chắc?”
“Đừng quên ban đầu là ai đã mặt dày mày dạn c/ầu x/in tôi, bắt tôi phải yêu anh! Chia tay cũng là tôi chán nên đ/á anh! Tôi đi/ên rồi mới quay lại với anh!”
Cố Cảnh Thần lạnh lùng nhìn cô ta làm càn, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai: “Tốt nhất là nên như vậy.”
“Ai yêu phải cô thì đúng là xui xẻo, không biết là ai chia tay ba năm rồi mà ngày nào cũng đến dưới chân chung cư nhà tôi ngắt cầu d/ao điện.”
“Ngoài việc giở thói tiểu thư, kén cá chọn canh thì cô còn biết làm gì nữa? Những năm tháng yêu cô, chính là vết nhơ lớn nhất đời tôi.”
“Tôi chính là khó chiều đấy, thì đã sao?” Thẩm Tâm Từ bước tới một bước, cằm gần như hếch lên tận trời.
“Là anh tự tìm đến c/ầu x/in tôi làm tổ tông của anh đấy!”
Thấy ngọn lửa chiến tranh sắp leo thang, đám bạn thân ngầm hiểu ý đứng dậy, kẻ kéo người đẩy tách hai người họ ra.
“Được rồi, được rồi, chia tay bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn đối đầu nhau thế này.”
“Bớt nói vài câu đi, ngày mai Cảnh Thần đính hôn rồi, đừng để mặt mũi lại bị cào xước nữa.”
Cố Cảnh Thần bị kéo ra xa vài bước, chỉnh lại cổ tay áo hơi nhăn, ánh mắt lướt qua đám đông, lạnh lùng rơi trên người Thẩm Tâm Từ:
“Ngày mai tôi đính hôn, cô tốt nhất đừng có đến gây chuyện cho tôi.”
Thẩm Tâm Từ hất tay người bạn thân đang đỡ mình ra, ánh mắt khiêu khích:
“Anh không cho tôi đi, tôi càng muốn đi! Mẹ anh đã gửi thiệp mời cho tôi rồi.”
Cố Cảnh Thần tức gi/ận bỏ về.
“Các cậu cứ chơi đi, tôi về trước đây.”
Tại hiện trường lễ đính hôn.
Cố Cảnh Thần đứng cạnh bàn chủ tọa, kim đồng hồ đeo tay mỗi lần nhích một nấc, sự bồn chồn trong lòng anh lại tăng thêm một phần.
Anh lấy điện thoại ra lần thứ không đếm xuể, trong ống nghe vẫn là tiếng tút tút máy móc.
“Hứa Ngữ Sơ, nghe điện thoại đi.”
Anh thấp giọng ch/ửi thề một tiếng, khớp ngón tay siết ch/ặt đến trắng bệch.
Chắc chắn là kẹt xe rồi.
Chắc cô ấy đang ngồi trong xe, soi gương dặm lại phấn, than phiền giao thông tệ hại.
Anh tự an ủi mình như vậy, nhưng mồ hôi trên trán đã đẫm một lớp.
Luôn có một dự cảm chẳng lành.
Khách khứa đã đến quá nửa, hiện trường ồn ào náo nhiệt.
Đúng lúc này.
Thẩm Tâm Từ xuất hiện trong bộ lễ phục màu đỏ lộng lẫy đến cực điểm, lớp trang điểm tinh tế không tì vết, tựa như nữ chính bước ra.
Những lời xì xào bàn tán xung quanh lập tức bùng n/ổ.
“Sao cô ta lại mặc thế này?”
“Nghe nói đây là bạn gái cũ của Cố Cảnh Thần, mấy hôm trước còn đá/nh cả cô người yêu chính thức vào đồn cảnh sát đấy.”
“Cô ta đến làm gì? Ép cung à? Có biết liêm sỉ không thế!”
Sắc mặt Cố Cảnh Thần tái mét, cơn gi/ận bùng n/ổ trong lồng ngựk.
“Thẩm Tâm Từ, cô có b/ệnh à!” Anh đ/è thấp giọng, rít qua kẽ răng.
“Hôm nay tôi đính hôn, cô mặc thế này để làm nh/ục ai? Cô có biết ai mới là nữ chính không hả!”
“Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần là chúng ta kết thúc rồi! Cô còn ngày ngày đến quấy rối tôi, cô còn như h/ồn m/a không tan thế này thì đừng trách tôi không khách khí!”
Đôi mắt Thẩm Tâm Từ lập tức đỏ hoe, cô ta cố nhịn nước mắt.
Cái thói ngang ngược trỗi dậy, cằm hếch lên thật cao.
“Thì đã sao?”
“Tôi chính là không cam tâm! Tôi đã ở bên anh bao nhiêu năm, là tôi dạy anh cách làm bạn trai người ta, dựa vào cái gì mà để Hứa Ngữ Sơ cư/ớp mất anh!”
“Chúng ta kết thúc lâu rồi!” Cố Cảnh Thần gầm lên.
“Cô đừng quên! Ban đầu là cô cứ đòi chia tay!”
“Tôi hối h/ận rồi thì không được sao!” Thẩm Tâm Từ cuối cùng cũng òa khóc.
“Tôi không tin là anh không nhìn ra việc tôi vẫn luôn canh cánh trong lòng là vì không cam tâm, là vì tôi vẫn còn yêu anh!”
Cố Cảnh Thần mạnh mẽ hất tay cô ta ra, như thể chạm vào thứ gì đó dơ bẩn.
Ánh mắt anh dứt khoát và lạnh lùng.
“Muộn rồi.”
“Tôi sắp kết hôn rồi, đoạn tình cảm với cô tôi đã lật sang trang từ lâu. Bây giờ tôi rất yêu Ngữ Sơ.”
“Không, không phải đâu Cảnh Thần!”
Thẩm Tâm Từ hoàn toàn sụp đổ, gào thét mất kiểm soát, “Người anh yêu là tôi! Người anh cưới chỉ có thể là tôi!”
Đúng lúc này, dưới sân khấu vang lên một hồi kinh ngạc.
Màn hình lớn phía trên sân khấu đột ngột sáng lên, những bức ảnh thân mật của Cố Cảnh Thần và Thẩm Tâm Từ khi còn yêu nhau cứ thế chạy liên tục.
Mà trên màn hình bên cạnh, mấy chữ “Cô dâu: Hứa Ngữ Sơ” lẽ ra phải xuất hiện, không biết từ lúc nào đã bị thay thế thành “Cô dâu: Thẩm Tâm Từ”.
M/áu toàn thân Cố Cảnh Thần như đông cứng lại, anh sững sờ quay đầu nhìn Thẩm Tâm Từ, đáy mắt đầy những tia m/áu kinh người.
“Cô đủ rồi đấy Thẩm Tâm Từ!”
“Trước đây cô làm lo/ạn thế nào tôi vì tình cũ nên đều nhịn cả! Hôm nay là lễ đính hôn của tôi và Ngữ Sơ, rốt cuộc cô muốn làm gì?!”
Thẩm Tâm Từ cũng sợ ngây người, hoảng lo/ạn lắc đầu, sắc mặt trắng bệch.
“Không phải tôi làm! Tôi không có... Cảnh Thần, anh tin em đi!”
“Không phải cô thì là ai!” Cố Cảnh Thần bước tới một bước, vẻ mặt dữ tợn, “Những bức ảnh cũ này ngoài cô và tôi ra, còn người thứ ba nào có nữa không?!”
Anh chỉ vào màn hình, gào thét với người phụ trách tiệc cưới bên cạnh: “Còn đứng đực ra đó làm gì! Mau đổi màn hình lại đi! Bạn gái tôi sắp đến rồi!”
Người phụ trách mồ hôi nhễ nhại chạy tới, r/un r/ẩy nhìn Cố Cảnh Thần:
“Anh Cố, không đổi lại được đâu...”
“Là chính cô Hứa đã dặn chúng tôi thay đổi.”
“Cô ấy nói, người đính hôn với anh, đổi thành cô Thẩm Tâm Từ rồi.”