Tôi lau tay, bước ra cửa.

Cố Bắc Thần đứng ngoài, mặc một chiếc sơ mi trắng nhăn nhúm, râu ria lởm chởm vài ngày chưa cạo.

Trước đây anh ta luôn chú trọng hình ảnh, tóc tai lúc nào cũng chải chuốt chỉn chu, giày da đá/nh bóng loáng đến mức soi được cả bóng người.

Nhưng giờ đây, cả người anh ta như bị rút cạn sức sống, hốc mắt trũng sâu, môi khô nứt nẻ.

"Tô Niệm, xin em, gặp nhau một lần thôi."

Giọng anh ta rất thấp, mang theo một sự hoảng lo/ạn mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ.

Tôi đứng bên trong cửa, không bước ra ngoài, cũng không đóng cửa lại.

"Xin em. Công ty sắp tiêu rồi, đó là tâm huyết chúng ta cùng xây dựng. Ở đó có công sức của em, có tuổi trẻ của anh. Em nỡ lòng nào nhìn nó sụp đổ sao?"

Anh ta nói đó là "tâm huyết của chúng ta".

Từ đầu đến cuối, không một lời xin lỗi dành cho tôi.

Anh ta chỉ nâng tầm công ty lên cao, dùng những lý lẽ đường hoàng nói rằng đó là thứ chứa đựng quá khứ của chúng tôi.

Như thể đang nói, nếu em không c/ứu công ty, tức là em có lỗi với quá khứ của chúng ta.

Tôi điềm nhiên nhìn anh ta.

"Công ty phá sản thì cứ phá sản thôi, tôi căn bản không hề quan tâm."

Câu nói này như một nhát d/ao đ/âm thẳng vào ngựk anh ta.

Cố Bắc Thần sững sờ, biểu cảm trên mặt từ khẩn cầu chuyển sang không tin nổi.

"Sao em có thể không quan tâm? Đó là thứ chúng ta cùng--"

Em trai từ phía sau bước ra, kéo tay tôi.

"Anh Cố, chuyện của anh, chuyện công ty anh, chuyện nhà anh, chị tôi thật sự không hề quan tâm chút nào."

Nó dừng lại, mỉm cười.

"Bây giờ đối với chị ấy, những chuyện đó còn chẳng quan trọng bằng việc tối nay ăn gì đâu."

Nói xong, em trai kéo tôi xoay người vào nhà.

Chuyện của Cố Bắc Thần và Mạnh D/ao ầm ĩ trên mạng, thậm chí lan truyền ra cả nước ngoài.

Cố Tầm du học ở nước ngoài, vốn dĩ thành tích chỉ ở mức trung bình, tất cả đều nhờ Cố Bắc Thần bỏ tiền chạy chọt mới vào được trường đại học đó.

Sau khi sự việc vỡ lở, nhà trường đã buộc thôi học cậu ta.

Đại học còn chưa tốt nghiệp đã phải lủi thủi về nước.

Một năm sau.

Đầu hè, thời tiết rất đẹp.

Tôi cùng bố mẹ đi dạo phố thương mại, tiện thể ghé vào một nhà hàng Pháp mới mở để ăn trưa.

Khi đi ngang qua cửa trung tâm thương mại, tôi bỗng nhìn thấy một đám người đang vây quanh đó.

Một người đàn ông râu ria xồm xoàm đang ngồi xổm bên bồn hoa, tay cầm điện thoại, đôi mày nhíu ch/ặt như mối tơ vò.

Anh ta mặc chiếc áo khoác tối màu bẩn thỉu, cổ tay áo đã mòn sờn lộ cả viền trắng.

Là Cố Bắc Thần.

Tôi suýt chút nữa không nhận ra.

Cả người anh ta như già đi mười tuổi, nếp nhăn nơi khóe mắt sâu đến mức có thể kẹp được đồ vật, tóc tai rối bời, không biết đã bao lâu rồi không chải chuốt.

Vương Quế Phân đứng bên cạnh, mặc chiếc sườn xám cũ kỹ đã sờn vải, một tay chống nạnh, tay kia chỉ vào mặt anh ta mà ch/ửi.

"Rốt cuộc mày có tiền hay không? Đi ăn nhà hàng Pháp thì sao? Đưa mẹ mày đi ăn một bữa nhà hàng Pháp thì sao chứ?"

Mạnh D/ao đứng phía bên kia, trong lòng ôm đứa trẻ hơn một tuổi.

Đứa bé khóc x/é lòng, cô ta dỗ thế nào cũng không nín.

Cả người cô ta b/éo lên một vòng lớn, khuôn mặt tròn trịa như chiếc bánh bao, hoàn toàn không còn nét xinh đẹp ngày xưa nữa.

Cố Tầm dựa vào cột điện bên cạnh, ngậm điếu th/uốc, trợn mắt nhìn Cố Bắc Thần.

"Đều tại ông. Nếu không phải ông đuổi Tô Niệm đi, tôi làm sao bị buộc thôi học. Giờ thì hay rồi, đại học không bằng cấp, về nước lại còn bị ông kéo chân."

Cố Bắc Thần đứng bật dậy, gầm lên: "Tất cả im miệng cho tôi!"

Giọng nói rất lớn, khiến người qua đường đều ngoái nhìn.

Sau khi hét xong, anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa vặn chạm phải ánh mắt tôi.

Tôi đứng cách đó vài bước, bố mẹ đi hai bên cạnh tôi.

Em trai đi phía sau, tay xách túi bánh ngọt vừa m/ua.

Tôi nhìn anh ta một cái, ánh mắt không hề dừng lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thần tôn thì sao?

Chương 10
Đến kỳ động tình của loài rắn, ta tiện tay tìm một con rắn đực nhỏ trong rừng để giải quyết. Rắn đực... hì hì, quả thật không tệ. Chỉ tiếc là nó bị thương, thần trí mơ hồ. Thế là ta trực tiếp cuốn nó về động phủ, ngày ngày ôm ấp, nếm đủ tư vị. Trong khi đó, bên ngoài tam giới đều đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm vị Thượng Cổ Thần Long Tiên Tôn bị trọng thương rơi xuống hạ giới. Ta chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện linh tinh ấy, chỉ ôm chú rắn nhỏ của mình ngủ ngon lành. Không bao lâu sau, bụng ta bỗng quặn đ/au... Ta... vậy mà lại mang th/ai trứng! Theo nguyên tắc "bỏ cha giữ con", ta đ/á chú rắn nhỏ ra khỏi động phủ. Hai tháng sau, tam giới đại lo/ạn. Thần Tôn phát đi/ên, lật tung trời đất để tìm một người. Mà đúng lúc ấy, rắn con của ta phá vỏ chui ra... Khoan đã... Sao trên đầu nó lại có sừng?!
41.74 K
4 Làng Ngu Chương 11
8 Kẻ Mạo Danh Chương 11
9 Dầu Em Bé Chương 8
11 Khúc Ca Gió Bắc Chương 32

Mới cập nhật

Xem thêm