Hóa ra cuộc sống thuận buồm xuôi gió lại có dư vị như thế này.
Tin tức từ kinh thành được biết qua những lá thư của cha.
Thư viết rằng, sau khi Bùi Hành thất thế, những người trước đây bị chàng ta chèn ép đều lần lượt ngóc đầu dậy, sớ tấu hạch tội bay vào cung như bông tuyết, chất đầy trên bàn của Thánh thượng.
Kết bè kết cánh, ngụy tạo cung khai, m/ua b/án quan tước-- từng việc từng việc, việc nào cũng có bằng chứng x/ác thực.
Thánh thượng nổi trận lôi đình, ngay trong ngày hạ chỉ, tước bỏ mọi công danh của Bùi Hành, đày làm thứ dân, vĩnh viễn không được trọng dụng.
Cố Mạt Nhu không chịu nổi biến cố này, chỉ sau một đêm đã trở nên thần trí hoảng lo/ạn, đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng, cuối cùng bị cha đưa đến trang trại ngoài thành, từ đó không còn tin tức gì nữa.
Tôi gấp tờ giấy viết thư lại, đặt lên bàn, ngẩn người một lúc.
Không thấy hả hê, cũng chẳng thấy bi thương.
Chẳng qua chỉ là nhân và quả, là gieo và gặt, thiên đạo luân hồi, mỗi người đều có nơi trở về.
Tôi đứng dậy, ra hành lang tưới nước cho khóm thược dược, ngày tháng vẫn cứ trôi qua như thế.
Đêm đó trăng rất đẹp, tôi đang ngủ say thì bị Hoắc Kiêu làm cho gi/ật mình tỉnh giấc.
Chàng ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh đầm đìa, hơi thở gấp gáp, tựa như vừa vùng vẫy thoát khỏi một vực sâu nào đó.
Tôi chống người dậy, mượn ánh trăng nhìn chàng, đôi tay chàng đang khẽ r/un r/ẩy.
"Sao vậy?"
Chàng không trả lời ngay, chỉ cúi đầu, im lặng rất lâu.
"Gặp á/c mộng."
Giọng chàng khàn đặc, như thể khó khăn lắm mới nặn ra được từ trong cổ họng:
"Trong mơ, nàng... nàng nằm ở đó, hơi thở thoi thóp, gọi thế nào cũng không đáp."
"Ta chạy một mạch tới, thế nào cũng không giữ được nàng."
"Cứ trơ mắt nhìn nàng..."
Chàng dừng lại, không nói hết câu.
Nhưng đã nói hết rồi.
Chàng quay phắt đầu lại, đối diện với mắt tôi, trong giọng nói có một sự hoảng lo/ạn tôi chưa từng nghe thấy bao giờ: "Đây không phải là thật, đúng không?"
"Linh Tịch, nàng vẫn ổn mà, đúng không?"
"Chúng ta sẽ bên nhau đến đầu bạc răng long, đúng không?"
Tôi không nói gì, chỉ giơ tay lên, khẽ đặt lên má chàng.
Da chàng vẫn còn lạnh, mồ hôi lạnh chưa khô.
Tôi dùng lòng bàn tay chậm rãi sưởi ấm cho chàng.
"Hoắc Kiêu."
"Ừ."
"Chàng nói đúng," tôi khẽ nói, "chúng ta sẽ bên nhau đến đầu bạc răng long."
Chàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Tôi cảm nhận được cơ mặt trên má chàng dần thả lỏng, luồng sức mạnh căng cứng bấy lâu nay, từng chút từng chút một tan biến.
Khóe mắt bỗng nhiên nóng lên.
Tôi không cúi đầu, để hai giọt lệ lăn dài trên má, rơi vào lòng bàn tay chàng, ấm nóng.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng như dải lụa, gió đêm Thái Thương khẽ mang theo hương cỏ nước.
Tôi nghĩ, cuộc đời một con người, chẳng qua chỉ là đứng trước vô số ngã rẽ, lần lượt lựa chọn xem mình sẽ đi về đâu.
Kiếp trước, tôi nắm ch/ặt quả táo đỏ đó, cứ ngỡ đã nắm giữ được vận mệnh, nào ngờ đó chẳng qua chỉ là một câu chuyện sai lầm ngay từ đầu, những trang sau đó đều sai lệch cả.
Kiếp này, tôi nuốt chửng nó, lặng lẽ giấu kín, không nói một lời.
Hóa ra có những thứ, buông tay rồi mới có thể đạt được.
Hóa ra có những người, là dùng cả quãng đời còn lại để từ từ bù đắp.
Hoắc Kiêu nắm lấy tay tôi, không nói thêm gì nữa.
Ánh trăng rơi trên đôi bàn tay đan ch/ặt của hai người, tĩnh lặng, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lại như thể mọi chuyện đã an bài xong xuôi.
(Toàn văn hoàn)