Dì lại đến nhà tôi khóc lóc.
Lúc này tôi đang nằm trong nhà xem phim.
Bà đ/ập cửa ầm ĩ, tôi chỉ đành trốn trong phòng không ra ngoài.
Vừa vào cửa, bà đã nắm lấy tay mẹ tôi mà khóc: "Thúy Phong à, con bé Giai Niệm, tôi c/ầu x/in bà giúp tôi với, nó cứ lừa dối chúng tôi mãi. Nó bảo đi học, kết quả toàn đi muộn về sớm. Nghe nói không phải đi hẹn hò thì cũng là đi gặp thần tượng, thành tích cũng tụt dốc không phanh, nhà trường bảo sẽ đuổi học nó. Cứ tiếp tục thế này, đừng nói là đại học, chỉ sợ đến cao đẳng nó cũng không đỗ nổi."
"Vũ Hy nhà bà có ở nhà không? Nó chẳng nghe lời người lớn chúng tôi chút nào, bảo nó sang khuyên nhủ Giai Niệm đi."
Mẹ tôi lập tức hiểu ý: "Vũ Hy à? Công ty nó gần đây có dự án ở tỉnh khác, nó vừa đi rồi, chắc phải nửa tháng mới về."
"Bà là chị tôi mà, bà phải nghĩ cách giúp tôi đi, không thì tôi chỉ có mỗi đứa con này, tôi sống không nổi mất."
Vừa nói bà vừa quỳ xuống.
Kiếp trước, nhờ tôi thông báo trước nên có sự phòng bị, Triệu Giai Niệm đã đỗ cao đẳng, lúc đó cả gia đình họ chìm đắm trong niềm vui sướng.
Khi ấy, tôi cũng cảm thấy vui vì hành động của mình, tưởng rằng mình đã c/ứu rỗi một cô gái nhất thời lầm lỡ.
Nhưng giờ nghĩ lại, sau khi thi xong kiếp trước, gia đình dì không một ai nhắc đến công lao của tôi, đều nói con gái họ cả tháng không đụng đến sách vở mà vẫn đỗ cao đẳng chứng tỏ nó vốn dĩ thông minh.
Ngay cả người có đóng góp xuất sắc như tôi, cũng chỉ nhận được câu nói: "Dì và Giai Niệm nhớ ơn con đấy, Giai Niệm bảo muốn đích thân mang trà sữa đến cho con uống."
Đều là người nhà, tôi chưa bao giờ nghi ngờ về lời cảm ơn chỉ bằng một ly trà sữa nhỏ bé ấy.
Trong mắt tôi, sự giúp đỡ của mình không cần báo đáp.
Một ly trà sữa vốn dĩ là món tôi thích, vì ngày thường tôi vốn mê mấy thứ nước ngọt này.
Ai ngờ đâu, chính ly trà sữa đó đã lấy mạng tôi.
Để đá/nh lạc hướng dì, mẹ tôi chỉ đành đi cùng bà ra ngoài.
Còn tôi chẳng kịp thu dọn đồ đạc, bắt xe chạy thẳng.
Đến lúc này, tôi vẫn không quên nhắn tin cho cô em họ tốt bụng của mình: [Mẹ em đến tìm mẹ chị, chị cũng không có ở nhà nên không rõ tình hình, xảy ra chuyện gì vậy? Rốt cuộc em bị làm sao thế?]
Triệu Giai Niệm lập tức càm ràm: [Chị đừng quan tâm, không liên quan đến chị. Em chỉ nói là nỗi đ/au của gia đình nguyên sinh khó mà tưởng tượng nổi. Không có tiền thì đừng nuôi con có được không? Em chỉ muốn m/ua thêm cái máy ảnh xịn hơn thôi mà họ cứ chỉ trích em đủ kiểu, họ đâu phải không m/ua nổi. Bạn học của em đứa nào điều kiện chẳng tốt hơn?]
Có lẽ nó vẫn chưa hiểu ra rằng, nó chỉ là đã trưởng thành, chứ gia đình nó không hề giàu nứt đố đổ vách.
Chưa kể kỳ thi đại học nó còn chẳng đi thi, trọn bộ điện thoại hãng trái cây đã m/ua rồi, chứ đừng nói đến chuyện thưởng cho việc thi cử.
Nó lại nhắn tiếp: [Chị, chị thi đại học xong mẹ chị m/ua gì cho chị?]
[Chỉ là điện thoại với laptop thôi, nhưng điều kiện nhà chị bình thường nên m/ua loại cũng bình thường thôi.]
Nó nhắn lại một câu [Thế à?] rồi không trả lời nữa.
Chẳng bao lâu sau mẹ tôi liên lạc với tôi.
"Giai Niệm không biết làm sao lại biết chuyện này, cãi nhau to với gia đình rồi bỏ nhà đi, giờ mọi người đang tìm nó."
Một tiếng sau, mẹ tôi báo tin người đã được tìm thấy: "Tìm thấy thì tìm thấy rồi, chỉ là..."
"Là sao ạ?"
Mẹ tôi thở dài:
"Triệu Giai Niệm nói mình có th/ai, đang làm ầm lên đòi nghỉ học để dưỡng th/ai."
Triệu Giai Niệm nói Lý Bân là trưởng nhóm fan của thần tượng.
Bình thường chỉ cần tổ chức gom đơn m/ua card bo góc hay đồ lưu niệm là đã ki/ếm bộn tiền.
Còn nói Lý Bân sắp đưa nó đi gặp Vương Nhược Mộng.
Kỳ quặc hơn là nó còn có thể xem được lịch sử trò chuyện giữa Lý Bân và Vương Nhược Mộng.
Nó còn tin chắc rằng Vương Nhược Mộng và Lý Bân rất thân thiết.
Thế nhưng, bất cứ ai từng nhìn thấy mặt Lý Bân đều không nhịn được mà lẩm bẩm "tướng tùy tâm sinh", gã đó trông không giống người giàu, cũng chẳng giống trọc phú.
Mà giống một kẻ l/ừa đ/ảo hơn.
Thế mà Triệu Giai Niệm cầm những tấm ảnh được cho là có chữ ký của Vương Nhược Mộng, sống cuộc đời chìm đắm trong nỗi ám ảnh về thần tượng.
Thực ra cũng chính vì Triệu Giai Niệm mà tôi mới chú ý đến Vương Nhược Mộng.
Cô bé đó trông xinh xắn, cũng rất nỗ lực.
Cô luôn khuyên nhủ trên các nền tảng công khai rằng điều kiện tiên quyết để yêu quý cô là phải chú trọng học tập và sự nghiệp.
Một tuần trước kỳ thi đại học, cô đã bắt đầu cổ vũ fan: "Phải thi thật tốt nhé~ hứa với mình, các bạn học sinh thi đại học và trung học nhất định phải thi xong rồi mới xem phim mới của mình nhé!"
Ám ảnh với thần tượng như vậy, tại sao Triệu Giai Niệm lại làm ngơ trước lời khuyên của thần tượng cơ chứ?
Lần này, không cần tôi khuyên, cũng chẳng cần mẹ tôi khuyên.
Triệu Giai Niệm bị dì lôi thẳng đến b/ệnh viện.
Điều tôi thấy may mắn là chuyện này nó không hề báo trước với tôi.
Tuy nhiên, không giống như mọi người suy đoán, nó không hề có th/ai, nhưng nó cứ khăng khăng nói mình bị trầm cảm.
Dì tuy không tin, nhưng đã đến b/ệnh viện rồi thì cứ kiểm tra một lượt cho xong.
Kết quả kiểm tra lại ra đúng là bị trầm cảm thật.
Triệu Giai Niệm mượn cớ đó, trực tiếp bỏ học không đi nữa.
Mà tôi thì biết thừa Triệu Giai Niệm chỉ đang diễn kịch.
Vì nó từng tâm sự với tôi đoạn này: "Giờ ai mà chẳng có b/ệnh trầm cảm? Nó là xu hướng rồi, bọn em còn có tài liệu dạy cách trả lời câu hỏi của bác sĩ nữa cơ."