“Thực ra bây giờ tôi đã không còn nhớ nổi tên cô ta, chỉ biết cô ta rất xinh đẹp. Do tính chiếm hữu khi đang yêu, hôm đó tôi đã đăng một bài lên trang cá nhân.”
“Tính cách tôi rất hướng nội, trang cá nhân quanh năm trống không, vậy mà hôm đó lại thấy tình yêu thăng hoa, bèn đăng một tấm ảnh chụp chung giường đầy ẩn ý giữa tôi và anh ấy.”
“Chụp khi ở khách sạn, thực ra chỉ lộ mặt và vai của hai người, nhưng có thể nhìn ra bầu không khí.”
“Bài đăng đó đặt chế độ chỉ một mình cô gái kia nhìn thấy. Vừa đăng được nửa tiếng, tôi đã nhận được điện thoại của Chu Tự Thâm.”
“Thái độ anh ấy lần đầu tiên lạnh lùng như vậy, bảo tôi xóa ảnh đi.”
“Tại sao? Độ hở cũng đâu lớn.” Lệ tỷ hỏi, “Không đúng, nếu chỉ mình cô gái kia thấy, sao anh ta biết được?”
“Anh ấy nói, vì chúng tôi vốn không phải qu/an h/ệ nam nữ.”
Cách biệt năm năm, nhớ lại cuộc điện thoại đó, tôi vẫn không có tiền đồ mà cay xè mắt.
“Ôn Đình, có lẽ là do lúc đầu anh không nói rõ, khiến em hiểu lầm.”
Giọng Chu Tự Thâm trút bỏ vẻ ôn hòa, rất bình tĩnh, cũng rất lạnh lùng.
“Anh không yêu đương, ai cũng biết cả. Bài đăng của em bị chụp màn hình lại, gửi vào nhóm lớn của khối rồi.”
“Bây giờ, xóa ngay lập tức. Trước ngày mai, anh sẽ xóa hết tất cả những tấm ảnh đang bị lan truyền ra ngoài.”
Cơ thể bắt đầu run lên không tự chủ, tôi co đầu gối lại cuộn tròn người, Lệ tỷ nắm ch/ặt lấy tay tôi.
Nhiệt độ ấm áp giúp tôi thoát khỏi vòng xoáy cảm xúc của ký ức.
“...Lệ tỷ, chị biết không?” Tôi ôm ch/ặt lấy bản thân, “Năm đó trong nhóm ai cũng cười nhạo, nói Chu Tự Thâm chơi trò bao nuôi mà như thật.”
“Còn nói sao lại diễn vai nam nữ chính làm gì, đáng lẽ phải diễn vai chồng vợ mới đúng chứ.”
“Đám học sinh mười bảy mười tám tuổi, giọng điệu ngây thơ mà tục tĩu, cười cợt phụ họa, đàn ông lên giường rồi thì lời ngon tiếng ngọt nào cũng nói ra được, chỉ trách Ôn Đình ng/u ngốc, thế mà cũng tin.”
Sống mũi đ/au nhói, tầm mắt dần nhòe đi, tôi hít sâu một hơi.
“Rõ ràng lúc đó, chỉ cần Chu Tự Thâm lên tiếng nói một câu tốt đẹp thôi là được rồi, chỉ cần thừa nhận qu/an h/ệ, tính chất đã hoàn toàn khác biệt.”
“Nhưng anh ấy chẳng nói gì cả.” Tôi rơi nước mắt, “Ngày hôm sau, anh ấy đưa cho tôi sáu trăm ngàn, c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ.”
“Anh ấy muốn bay sang Bắc Mỹ vì Thẩm Phù, dù rõ ràng anh ấy từng nói với tôi rằng mình có thể sẽ học đại học trong nước.”
“Chuyện đó làm quá lớn, truyền đến tai cha tôi, ông không chịu nổi cú sốc nên ngất xỉu vào viện, tỉnh lại thì phát hiện u/ng t/hư phổi.”
“Khi Chu Tự Thâm đề nghị chia tay, tôi khóc lóc gào thét, nói không cần tiền của anh.”
“Nhưng sau khi cha được chẩn đoán, khi tôi ngồi trên ghế dài b/ệnh viện giữa đêm khuya, đối diện với bức tường trắng.”
Tôi tự giễu cười: “Tôi thế mà lại nghĩ, thật tốt quá, may mà có sáu trăm ngàn này.”
Lệ tỷ cúi người ôm lấy tôi: “Đều qua cả rồi.”
“...Cô Thẩm Phù đó.” Lệ tỷ vỗ lưng tôi, khẽ hỏi: “Cô ta và Chu Tự Thâm là qu/an h/ệ gì?”
“Tôi không biết.” Tôi lắc đầu: “Lúc anh ấy rời đi chỉ nói, ra nước ngoài là vì Thẩm Phù.”
“Dù là qu/an h/ệ gì, chỉ mong cô ta đừng ra ngoài gây chuyện nữa.” Lệ tỷ thở dài: “Chị thật sự sợ cô ta rồi.”
Tôi nhớ lại những lời Chu Tự Thâm nói, im lặng vài giây rồi bảo: “Cô ta chắc sẽ không xuất hiện nữa đâu.”
Phán đoán hoàn toàn chính x/ác, mấy tháng sau đó, Thẩm Phù không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Ngược lại, Chu Tự Thâm thi thoảng lại đến thăm đoàn phim, lần nào đến cũng mang theo xe đồ ăn. Cùng lúc đó, các loại hợp đồng đại diện, lời mời show thực tế và kịch bản đều gửi hết cho tôi.
Tôi không từ chối ai, nhận hết tất cả, lịch trình mỗi ngày đều kín mít, bận đến mức mỗi ngày ngủ thôi cũng là điều xa xỉ.
Hai tháng sau, bộ phim dài tập đầu tiên tôi đóng máy hoàn toàn.
Kết thúc buổi lễ ăn mừng, tôi theo thư ký của Chu Tự Thâm xuống bãi đỗ xe dưới tầng hầm, lên xe của Chu Tự Thâm.
Khoảnh khắc mở cửa xe, bó hoa hồng trắng Lychee lớn được đưa vào lòng tôi, bên trên đặt một hộp quà Patek Philippe.
“Chúc mừng đóng máy thuận lợi.” Chu Tự Thâm cười nói, “Thời gian qua vất vả cho em rồi.”
Có thể thấy anh đã ăn diện kỹ lưỡng, sơ mi quần tây phối cùng áo khoác gió phong cách thường ngày, đồng hồ và phụ kiện cái nào cũng tinh xảo.
“Cảm ơn Chu tổng.” Tôi nói lời cảm ơn, mở hộp quà ngay trước mặt anh. Anh nghiêng người sang đeo đồng hồ cho tôi.
Sau đó là bữa tối cùng nhau, xem buổi biểu diễn pháo hoa anh chuẩn bị, cuối cùng là đi tắm suối nước nóng.
Khi khoác áo tắm bước ra, Chu Tự Thâm đang ngồi trên sofa phòng khách, nghịch điện thoại.
Tôi hơi ngạc nhiên vì anh chưa thay đồ, cũng chưa tắm rửa, nhưng nghi hoặc cũng chỉ là thoáng qua.
Tôi bước tới, Chu Tự Thâm ngẩng đầu, khóa màn hình, nở nụ cười dịu dàng với tôi.
Tôi dứt khoát cởi dây lưng, khoảnh khắc áo tắm rơi xuống đất, sắc mặt Chu Tự Thâm thay đổi: “Tiểu Đình, em đang làm gì vậy?”
“Chẳng phải anh muốn làm sao?” Tôi thắc mắc hỏi, “Hay là anh muốn vào phòng suite?”
“Ai nói anh muốn làm?” Chu Tự Thâm như thể tức gi/ận đến cực điểm, “Anh thấy em chạy liên tục suốt hai tháng nên quá mệt, đưa em đến để thư giãn nghỉ ngơi thôi.”
“Anh thậm chí còn chưa thay đồ? Trong đầu em rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế?”
“Hôm nay không làm thì thôi vậy.” Tôi cúi người nhặt áo tắm lên, “Gi/ận cái gì chứ.”
Lời vừa dứt, Chu Tự Thâm càng gi/ận hơn, cởi áo khoác gió đắp lên người tôi: “Sao bên trong em lại không mặc gì?”